Chuyện tình yêu của cô giáo Việt dạy học ở vùng thổ dân Australia

il y a 1 heure 12

Bỏ lại tiện nghi thành phố đến sa mạc dạy học cho trẻ em thổ dân, Minh Phương nhận được sự ủng hộ của Việt Anh, người từng vượt bùn lầy và "biển lửa" đến thăm cô.

Hơn bốn năm trước, Minh Phương (24 tuổi) và Việt Anh (28 tuổi) quen nhau khi cùng du học tại Melbourne. Khi đó, Việt Anh đã là một chuyên gia dữ liệu, đang nộp hồ sơ định cư còn Phương là sinh viên, đang làm thêm tại quán trà sữa, với những kỳ thực tập không lương. "Thấy anh không ngừng tiến lên, tôi cũng sốt ruột muốn theo kịp", Minh Phương nói.

Năm 2024, cô nộp đơn làm giáo viên tại Mulan Community - cộng đồng thổ dân biệt lập giữa sa mạc ở bang Western Australia. Công việc ở đây cho mức lương cao hơn ở Melbourne và giúp ích cho con đường sự nghiệp cũng như visa sau này.

 Nhân vật cung cấp

Việt Anh đến thăm Minh Phương trong thời gian cô dạy học tại Mulan, năm 2025. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Việt Anh kể khi nhận được tin nhắn của bạn gái báo tin sẽ đi dạy ở vùng sa mạc, anh đã "rất choáng váng". Nhưng anh cũng không ngăn cản. "Cả hai còn trẻ, đây là giai đoạn cần đầu tư cho tương lai. Khoảng cách địa lý có thể vượt qua", anh nói.

Hai người bắt tay chuẩn bị cho chuyến đi. Biết trẻ em ở Mulan còn nhiều thiếu thốn, Phương kêu gọi phụ huynh ở trường cũ quyên góp đồ chơi, quần áo, tã lót và dụng cụ học tập. Tối nào tan làm, Việt Anh cũng hỗ trợ phân loại, đóng đồ.

Tháng 10/2024, Việt Anh chở bạn gái và gần 100 kg đồ dùng ra sân bay. Dù quyết định là của chính mình nhưng khi lên máy bay, cô giáo trẻ vẫn bật khóc. "Tôi chưa biết điều gì đang đợi mình phía trước, chỉ tự nhủ phải dũng cảm vì tương lai của cả hai", cô nói.

Những ngày đầu ở Mulan, Phương tưởng như không chịu nổi cuộc sống biệt lập. Nơi đây chỉ có vài chục nóc nhà tôn và một cửa hàng tạp hóa, nhiệt độ thường xuyên lên đến 45 độ C, ruồi bâu kín hay những ngày mưa bùn lầy lội khiến xe chở thực phẩm đứt quãng.

Để bạn trai yên tâm, Phương dự trữ thực phẩm dùng cả tháng, luôn mang theo 10 lít nước, bộ đàm mỗi lần lái xe ra khỏi cộng đồng. "Nhắn tin cho anh mỗi khi phải băng qua sa mạc trở thành thói quen", Phương nói.

John Pujajangka-Piyirn Catholic School

Mulan Aboriginal Community như một ốc đảo trên sa mạc. Khu vực khoanh đỏ là Trường Công giáo John Pujajangka-Piyirn và nhà giáo viên, nơi Minh Phương dạy. Ảnh:John Pujajangka-Piyirn Catholic School

Nghe Phương kể về cuộc sống ở Mulan, nỗi nhớ và mong muốn được tận mắt chứng kiến nơi bạn gái sống càng hối thúc Việt Anh. Tháng 4/2025, chàng trai quyết định lên đường.

Chuyến đi không suôn sẻ. Mưa lớn kéo dài khiến các chuyến bay liên tục bị hủy. Ngay khi thời tiết khá hơn, chàng trai chấp nhận bù thêm tiền để đổi vé, bay ba chặng, trong đó chặng cuối phải đi trên chiếc máy bay chở hàng.

Đón bạn trai ở sân bay, Phương cùng anh lái xe băng qua sa mạc thêm 45 phút để vào Mulan. Nhưng xe vừa lăn bánh được vài phút đã sa lầy, càng đạp ga càng lún sâu. Khoảnh khắc hội ngộ sau nhiều tháng xa cách của đôi trẻ là cùng nhau bì bõm giữa bùn lầy, giơ điện thoại lên cao để dò sóng nhắn tin cầu cứu. Gần một tiếng sau, nhờ một thầy giáo trong trường lái xe tới và sự trợ giúp của gia đình thổ dân đi ngang qua, chiếc xe mới được kéo lên.

Trong hai tuần ở lại Mulan, Việt Anh nhìn thấy một Minh Phương rất khác. Cô kiên nhẫn cầm tay học trò nắn nót từng chữ, gỡ chấy rận cho những đứa trẻ suy dinh dưỡng, mắc bệnh đau mắt hột và không chịu ngồi yên.

Việt Anh tổ chức những buổi dạy kỹ năng sử dụng máy tính khiến lũ trẻ rất thích thú.

Nơi sa mạc hẻo lánh không có chỗ giải trí nên hai người dành trọn thời gian bên nhau mỗi tối. Họ cùng người thổ dân bên bếp lửa, chia nhau phần đuôi kangaroo nướng. Có hôm họ leo lên mỏm đá, ngắm dải ngân hà vắt ngang bầu trời.

Trở về Melbourne, chàng trai nói mình hiểu thêm người yêu hơn một chút. Tháng 7/2025, anh quay lại. Lần này, chuyến đi trùng với dịp Phương cùng đồng nghiệp tham gia khóa đào tạo ở một thành phố khác. Trên đường, họ phải lái xe xuyên đêm qua những cánh rừng đang được đốt có kiểm soát để phòng cháy mùa khô. Quãng đường vốn chạy xe 7 tiếng, nay thành 10 tiếng. Không có sóng điện thoại, các xe chỉ liên lạc với nhau bằng bộ đàm.

"Chúng tôi lái xe băng qua biển lửa hun hút trong màn đêm. Đó là một trải nghiệm nhớ đời nhưng cũng là kỷ niệm tình yêu thú vị của hai đứa", Việt Anh kể.

Minh Phương và Việt Anh trong lễ ăn hỏi hô 9/7 tại Bà Rịa. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Minh Phương và Việt Anh trong lễ ăn hỏi hôm 9/7 tại Bà Rịa. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Trong thời gian dạy học giữa sa mạc, Minh Phương vẫn tranh thủ học thêm, thi chứng chỉ tiếng Anh (PTE), chứng chỉ phiên dịch cộng đồng (CCL) và hoàn tất hồ sơ định cư. Từ Melbourne, Việt Anh cùng cô rà từng mục hồ sơ. Những hôm Phương ôn thi, anh làm giám khảo, nghe cô luyện nói qua điện thoại rồi chỉnh từng lỗi. "Hạnh phúc như vỡ òa vào ngày thông báo được cấp thường trú nhân. Hành trình tám năm rưỡi bằng mồ hôi nước mắt đã có thành quả", Phương nói.

Hai tuần sau, đúng dịp Valentine 2026, chàng trai hẹn gặp người yêu ở thành phố biển Broome, cách Mulan khoảng 1.000 km và cầu hôn cô trên bãi biển.

Những ngày đầu tháng 7 này, đôi uyên ương đang tất bật đón khách trong tiệc cưới tại quê nhà cô dâu ở Bà Rịa và tiệc đãi khách nhà chú rể ở Hà Nội. Từ cô sinh viên năm nào sốt ruột chạy theo bước tiến của bạn trai, Phương giờ đây trở thành cô dâu tự tin sánh vai cùng chú rể của mình. Sau hôn lễ ở Việt Nam, họ cũng tổ chức cho bữa cơm thân mật với bạn bè tại ngôi nhà mới mua ở Melbourne.

Nhìn lại chặng đường đã qua, Minh Phương cho biết điều giữ họ bền chặt không phải những khoảnh khắc lãng mạn, mà là sự ủng hộ vô điều kiện. "Với chúng tôi, tình yêu không phải là cố giữ nhau ở một chỗ, mà là giúp nhau đi xa hơn", cô nói.

Phan Dương

Lire l'article complet