Viết cả đời cũng không thể kể hết câu chuyện về TP.HCM

il y a 2 heures 8

TP.HCM là 'mỏ vàng' để sáng tác ra tác phẩm đi vào lòng người xem  - Ảnh 1.

Biên kịch Đặng Thanh (trái) và Trần Thị Bảo Châu - Ảnh: NVCC

Sinh ra, lớn lên tại TP.HCM, hai biên kịch Trần Thị Bảo Châu và Đặng Thanh đều chọn thành phố làm nguồn cảm hứng trong các sáng tác của mình.

Biên kịch Trần Thị Bảo Châu cho biết bà luôn dành sự quan tâm cho những chuyên trang của báo Tuổi Trẻ. Nhiều bài viết đã trở thành tư liệu quý trong quá trình sáng tác.

"Tôi đánh giá cao việc báo Tuổi Trẻ luôn sáng tạo, đi đầu trong việc truyền tải những thông tin tích cực đến độc giả. Chuyên trang 50 năm thành phố mang tên Bác mang đến nhiều bài viết hay, mới lạ", bà chia sẻ.

Trong câu chữ luôn có hơi thở của Sài Gòn - TP.HCM

Ở tuổi 72, là người Sài Gòn -TP.HCM "chính hiệu", biên kịch Trần Thị Bảo Châu chứng kiến gần như trọn vẹn hành trình chuyển mình của thành phố trong nhiều thập niên.

"Tôi đang sống ở phường Tân Hưng, trước đây thuộc quận 7, trước nữa là Nhà Bè - nơi từng là vùng đất 'ruộng khô, phèn vàng chân'. So với 50 năm trước, thành phố đã thay đổi quá nhiều với các khu đô thị mới, cao ốc, trường học, bệnh viện, đại lộ, cầu Phú Mỹ... Đó là những đổi thay ai cũng có thể nhìn thấy, tạo nên một đô thị năng động, thu hút người dân đến học tập, làm việc và khởi nghiệp", bà nói.

TP.HCM là 'mỏ vàng' để sáng tác ra tác phẩm đi vào lòng người xem  - Ảnh 2.

Biên kịch Trần Thị Bảo Châu - Ảnh: NVCC

Theo bà, bên cạnh tốc độ phát triển mạnh mẽ, TP.HCM vẫn giữ được nét cởi mở, hào sảng vốn có. Những con hẻm nhỏ, quán cà phê bình dân, gánh hàng rong hay chợ truyền thống vẫn song hành cùng các tòa nhà hiện đại, tạo nên bản sắc rất riêng của thành phố.

"TP.HCM sau 50 năm không chỉ lớn lên về quy mô mà còn không ngừng tái tạo chính mình. Sự thay đổi không chỉ nằm ở những công trình mới mà còn ở nhịp sống, con người và khả năng thích ứng với từng giai đoạn phát triển", bà nhận xét.

Dù vẫn còn những hạn chế, điều đáng quý là chính quyền và người dân luôn nỗ lực từng ngày để khắc phục, hoàn thiện. Trong các tác phẩm của mình, bà Châu lấy cảm hứng về mảnh đất về nơi mình sinh ra, lớn lên và đang già đi.

"Trang viết của tôi không nhất thiết phải gọi tên một con đường hay quán cà phê cụ thể, nhưng trong từng câu chữ luôn có hơi thở của Sài Gòn - TP.HCM và tình yêu dành cho con người nơi đây. Cảm hứng sáng tác luôn bắt nguồn từ những gắn bó sâu đậm nhất. Chỉ là càng lớn tuổi, người ta càng chậm và lắng đọng hơn với cảm hứng luôn mới mẻ và tràn đầy", bà chia sẻ.

TP.HCM 50 năm tươi đẹp và rực rỡ dành cho mọi người

Biên kịch Đặng Thanh chia sẻ TP.HCM hiện lên qua những lát cắt đời thường, từ bầu trời xanh tuổi thơ, tiếng rao hủ tiếu gõ trong những con hẻm nhỏ đến nhịp sống của những con người đến từ khắp mọi miền đất nước.

"Từ khi còn nhỏ, tôi đã ngắm bầu trời xanh của thành phố trong lúc chờ má đi chợ về. Những ngày mưa, ánh đèn vàng, mùi hủ tiếu gõ, mùi thức ăn từ các hàng quán quen thuộc... tất cả đã trở thành ký ức không thể phai", Đặng Thanh bảo.

Quãng thời gian làm việc trong lĩnh vực truyền hình, theo chân các đoàn làm tin, phóng sự và chuyên đề văn hóa - kinh tế giúp chị có cơ hội đi nhiều hơn, hiểu thành phố nhiều hơn.

"Càng đi, tôi càng thấy TP.HCM lung linh theo cách rất riêng. Đây là nơi hội tụ bản sắc văn hóa của khắp các vùng miền, như một 'thành phố trong một thành phố'."

Từ những trải nghiệm ấy, chị bắt đầu viết nên các kịch bản mang đậm hơi thở đô thị như Cổng mặt trời, Gọi giấc mơ về, Vòng tay ấm, 30 ngày làm cha, Những đứa con từ trên trời rơi xuống, Ký ức nào cho em?, Bao nhiêu yêu thương cho vừa?

TP.HCM là 'mỏ vàng' để sáng tác ra tác phẩm đi vào lòng người xem  - Ảnh 3.

Biên kịch Đặng Thanh - Ảnh: NVCC

Theo Đặng Thanh, mỗi tác phẩm giống như một bữa cơm gia đình mà mẹ từng nói: "Mỗi món ăn là sự du nhập của từng vùng miền, cũng như mỗi người đến đây lập nghiệp để cùng tạo nên một cuộc sống tốt đẹp hơn".

Dù thành phố ngày càng đông đúc và nhộn nhịp, người vốn hướng nội như chị chưa bao giờ nghĩ đến chuyện rời xa."Mỗi ngày tôi mỉm cười ngắm nhìn khung cảnh ấy. Chính sự sôi động đó tạo nên sức sống rất riêng của thành phố".

Điều khiến chị yêu TP.HCM hơn cả là tinh thần sẻ chia vẫn luôn hiện hữu trong đời sống thường ngày: những câu chuyện "lá lành đùm lá rách", bình nước miễn phí, các tủ sách lưu động, những buổi biểu diễn tuồng cổ giữa không gian công cộng... Tất cả tạo nên một thành phố hội nhập nhưng vẫn giàu tình người.

"Thành phố 50 năm tươi đẹp và rực rỡ dành cho tất cả mọi người", Đặng Thanh khẳng định.

Lire l'article complet