'Chuyến phiêu lưu kỳ diệu của Edward Tulane' - bài học về yêu thương

7 hours ago 5

Đọc ''Chuyến phiêu lưu kỳ diệu của Edward Tulane'', tôi hiểu nơi nào có tình yêu thương, nơi đó có hơi ấm của nhà.

* Bài cảm nhận cho chuyên mục ''Cuốn sách tôi yêu''

''Hãy mở rộng trái tim. Ai đó sẽ tới. Ai đó sẽ tới vì bạn. Nhưng trước hết, bạn phải mở rộng trái tim mình đã...''.

Tôi đọc Chuyến phiêu lưu kỳ diệu của Edward Tulane vào một giai đoạn trũng của cuộc đời. Bản thân khi ấy đang dần mất niềm tin vào cuộc sống và thường tự vấn: "Tình yêu có thực sự tồn tại?", "Sau những lần bị tổn thương và khiến người khác tổn thương, tôi có còn xứng đáng được yêu hay không?". Thú thực, khi trải qua một vài biến cố, tôi đã sống trong trạng thái trống rỗng và vô vọng khoảng thời gian sau đó. Tôi đã thử nhiều cách, nhưng cảm giác ấy vẫn cứ kéo dài. Cho tới khi vô tình đọc lại cuốn sách, tôi dần tìm lại được chính mình. Tôi học cách yêu bản thân, trước khi mở rộng trái tim đón nhận tình yêu từ người khác.

Edward Tulane là một chú thỏ được làm gần như hoàn toàn bằng sứ. Tai được làm từ lông thỏ thật, thường khoác lên mình những bộ trang phục sang trọng, đi giày da xịn và tất cả đều được ráp lại bởi một bậc thầy thủ công tại nước Pháp. Có thể coi chú được sống trong nhung lụa ngay từ vạch xuất phát. Có lẽ, vì xuất thân có phần xuất chúng, Edward mang trong mình chút gì đó hơi kiêu căng, ngạo nghễ và cho rằng mọi người yêu chú là hiển nhiên.

Edward được cô chủ Abilene Tulane yêu chiều hết mực, đặt may thủ công trang phục, giày đặt hàng đóng bằng da hạng nhất thiết kế riêng cho chân của chú. Những ngày tháng bình yên cứ thế trôi cho tới khi bước lên con tàu định mệnh, cùng gia đình Tulane tới nước Anh. Một vụ va chạm với lũ trẻ trên tàu, giành qua, giật lại. Đứa trẻ nọ bất ngờ quăng Edward lên không trung, văng ra khỏi thành tàu. Và cứ thế, chú chìm dần xuống đáy biển sâu.

Ngỡ rằng sẽ có ai đến tìm chú, nhưng hàng giờ trôi qua, ngày nối ngày, tuần nối tuần, Edward vẫn mãi ở đó. Đột nhiên, một tấm lưới của ông lão ngư dân kéo chú lên khỏi đống bùn lầy. Đó là ông Lawrence và vợ - bà Nellie, người cưu mang, yêu thương Edward như thể chú là con út trong nhà, gọi chú bằng cái tên thân thương "Cô thỏ Susanna". Bà Nellie kể cho Edward mọi chuyện vui buồn trong cuộc sống, những ký ức tồi tệ nhất mà bà từng trải qua. Thật kỳ lạ, dường như Edward đang thực sự lắng nghe, điều tương tự mà trước đây Abilene kể thì chú đều xem thật nhàm chán và vô nghĩa. Có lẽ, trải qua một khoảng thời gian cô độc đủ lâu dưới đáy biển, nơi ngoài sự tối tăm, chỉ có chú và những suy nghĩ thường trực: ''Liệu có ai tới cứu mình hay không'' đã khiến trái tim Edward dần mở ra. Được hiện diện cùng người yêu thương ta, quả thực đã là một niềm hạnh phúc, Edward nghĩ vậy.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang khi vào một ngày, Lolly - con gái của ông bà Lawrence và Nellie - ghé thăm. Cô có phần ghen tị trước sự quan tâm mà bố mẹ dành cho Edward nên đã tìm cớ mang chú ra ngoài và để tại một bãi rác. Edward tiếp tục bị "bỏ rơi" cùng sự cô đơn trống vắng. Một mình chú với bầu trời vắng lặng, bên trên là những vì sao sáng cho đến khi được gã ăn mày lang thang tên Bull và chú chó Lucy đem về. Cuộc sống thiếu thốn vật chất nhưng đầy ắp tinh thần, Edward yêu tiếng hát của Bull mỗi khi ông cất lên. Khoảng thời gian ngắn ngủi bên Bull giúp Edward nhận ra hạnh phúc luôn tồn tại ở đây, ngay lúc này. Hạnh phúc không được đo bởi những trang phục sang trọng xa hoa mà nằm ở việc trao đi yêu thương và được đón nhận tình yêu ấy.

 Nhã Nam

Bản dịch do Nhã Nam liên kết Nhà xuất bản Hồng Đức ấn hành năm 2024, Phương Huyên chuyển ngữ. Ảnh: Nhã Nam

Đọc Chuyến phiêu lưu kỳ diệu của Edward Tulane khiến tôi đồng cảm với Edward, dường như tôi cũng từng ở trong hoàn cảnh như nhân vật. Tôi cũng từng coi nhẹ yêu thương người khác dành cho mình, từng dũng cảm mở rộng trái tim, cho đi yêu thương rồi hụt hẫng khi bị hoàn cảnh xô đẩy, trái tim lại vụn vỡ. Có lẽ điều khiến tôi lắng lại lâu nhất là khi đọc tới đoạn Bryce - một cậu bé đáng thương, sau khi em gái mất vì bạo bệnh, người cha già thường xuyên vũ phu, cậu đã bỏ nhà đi biệt tích. Dù rất yêu thương Edward, thời điểm chú gặp tai nạn vỡ tan tành, chẳng đủ tiền chữa trị, Bryce đã phải đem Edward đến cho người chủ cửa hàng búp bê sang trọng để chú được ông ấy cưu mang. Điều Bryce làm cho Edward khiến tôi nhận ra, tình yêu thực sự không nằm ở việc chiếm hữu hay giữ ai đó cho riêng mình mà là đủ thấu hiểu để đặt họ vào đúng nơi họ thuộc về, kể cả khi nơi đó không phải là bên ta.

Thật nhẹ nhõm khi mọi thứ xảy ra dường như đều có lý do riêng. Mỗi người chúng ta gặp trong cuộc đời đều mang tới cho ta bài học trưởng thành nhất định, giúp nhận thức của ta thêm phong phú và mở rộng nhân sinh quan.

Nếu không nhờ những thăng trầm, cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trên hành trình kỳ lạ kia, làm sao Edward có thể được trực tiếp chứng kiến và tự trải nghiệm bài học yêu thương. Không nhờ Bryce, làm sao Edward có thể được trưng bày tại cửa hàng búp bê sang trọng trên đường phố sầm uất. Nếu không nhờ cô búp bê cổ 100 năm tuổi vực dậy tinh thần, Edward liệu còn giữ được niềm tin rằng: "Hãy mở rộng trái tim. Ai đó sẽ tới. Ai đó sẽ tới vì anh. Nhưng trước hết anh phải mở rộng trái tim của mình trước đã". Và không nhờ tất cả cuộc trùng phùng nhân duyên ấy, làm sao Edward có thể gặp lại Abilene Tulane, ngay tại chính cửa hàng búp bê này.

Sau một hành trình dài bôn ba, học lại bài học về sự yêu thương, sự cho đi và lòng trắc ẩn, cuối cùng, Edward cũng tìm thấy đường về nhà. Có lẽ sau tất cả, nơi nào có tình yêu thương, nơi đó có hơi ấm của nhà.

Thi Mây

Độc giả mọi độ tuổi có thể gửi bài viết (không giới hạn số lượng) về email [email protected], tên mail là: "Bai cam nhan Cuon sach toi yeu".

Mỗi bài có độ dài tối đa 1.500 từ, là sáng tác mới, chưa từng đăng tải trên các phương tiện truyền thông hoặc mạng xã hội. Khuyến khích những bài viết có hình ảnh đi kèm (ảnh sách hoặc hình ảnh độc giả cùng sách). Ngoài bài viết, độc giả có thể gửi cảm nhận bằng hình thức podcast hoặc video. Tác giả chịu trách nhiệm về bản quyền nội dung và hình ảnh. Những bài hay, truyền cảm hứng sẽ được chọn đăng ở mục Sách của báo VnExpress.

Read Entire Article