Nhịp đập metro

2 hours ago 15

Nhịp đập metro - Ảnh 1.

Ảnh minh hoạ tác giả cung cấp

Tôi sinh năm 1996, cái tuổi mà người ta vẫn thường bảo là ranh giới của sự trưởng thành, khi những mơ mộng thời niên thiếu dần nhường chỗ cho những khát vọng thực tế và chín chắn.

1. Tiếng còi tàu và nhịp thở tuổi trẻ

Là một người con đang lớn lên cùng nhịp thở hối hả của TP.HCM, tôi đã chứng kiến từng con đường, từng tòa nhà cao tầng mọc lên, chứng kiến thành phố mình khoác lên tấm áo mới hiện đại hơn qua mỗi năm tháng.

Nhưng có lẽ, niềm tự hào và xúc động lớn nhất trong cuộc đời thanh xuân của tôi là khi được đứng trong hàng ngũ những kỹ sư trẻ của Công ty TNHH MTV Đường sắt đô thị số 1 TP.HCM (HURC).

Tại đây, tôi đảm nhận vai trò Kỹ sư bảo dưỡng hệ thống F-SCADA thuộc Đội Thông tin - Tín hiệu.

Hằng ngày, công việc của tôi gắn liền với những phòng máy, những màn hình điều khiển giám sát dày đặc tín hiệu, những sơ đồ nguyên lý cáp (schematics-cabling diagrams) phức tạp. Hệ thống F-SCADA mà chúng tôi chịu trách nhiệm bảo dưỡng chính là 'hệ thần kinh trung ương' giúp giám sát và điều khiển toàn bộ nguồn điện và thiết bị kỹ thuật trên toàn tuyến Metro số 1 Bến Thành - Suối Tiên.

Mỗi ca trực, mỗi bước chân đi tuần, mỗi lần căng mắt kiểm tra từng hiển thị bất thường (abnormal indications) hay lỗi hệ thống (system faults) đều là một lời cam kết thầm lặng của chúng tôi: Giữ cho những chuyến tàu mang theo hàng ngàn nụ cười của người dân thành phố được lăn bánh an toàn, thông suốt.

2. Nhịp đập Metro

Tuyến Metro số 1 không đơn thuần là một công trình giao thông trọng điểm, mà nó còn là biểu tượng cho tầm vóc và khát vọng vươn mình của thành phố mang tên Bác.

Nhìn dòng người tấp nập ngược xuôi tại ga trung tâm Bến Thành, tôi lại nhớ đến cột mốc tháng 3-2026 rực rỡ mà tập thể HURC chúng tôi đã cùng nhau đạt được: hơn 100.000 lượt tàu vận hành an toàn và phục vụ hơn 26 triệu lượt hành khách.

Mỗi một con số đều chứa đựng mồ hôi, trí tuệ và sự tận tụy của hàng ngàn con người thầm lặng ngày đêm giữ nhịp đường ray.

Tôi không bao giờ quên được bầu không khí thiêng liêng của ngày 2-7 vừa qua. Đó là ngày thành phố kỷ niệm tròn 50 năm ngày vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Trong dịp đại lễ này, Metro số 1 đã mở cửa miễn phí 100% giá vé cho toàn bộ người dân và du khách. Nhìn các bà, các mẹ, những em nhỏ hồ hởi trải nghiệm chuyến tàu hiện đại bằng cách quét thẻ căn cước công dân gắn chip hoặc ứng dụng di động HCMC Metro HURC, lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả.

Sự hiện đại tối tân của công nghệ chạm thẻ, của những đoàn tàu tự động chạy với tần suất chỉ 6 phút/chuyến vào giờ cao điểm, lại được hòa quyện một cách hoàn hảo với nét văn hóa 'nghĩa tình' đặc trưng của đất Sài Gòn.

Thành phố không chỉ phát triển để trở nên giàu có, mà phát triển để chia sẻ, để mang những thành quả hiện đại nhất phục vụ cho chính nhân dân của mình.

3. Khi công nghệ được sưởi ấm bởi tình người

Nhiều người nghĩ công việc của một kỹ sư bảo dưỡng đường sắt đô thị sẽ rất khô khan, suốt ngày chỉ đối mặt với sắt thép, mạch điện và những dòng code.

Nhưng ở HURC, tôi đã học được rằng: công nghệ dù có hiện đại đến đâu, nếu không có sự ấm áp của tình người và tinh thần gắn kết tập thể thì cũng chỉ là những cỗ máy vô hồn. Sự nghĩa tình của thành phố này đã thấm sâu vào văn hóa doanh nghiệp của chúng tôi một cách tự nhiên và giản dị nhất.

Đó là những ngày chúng tôi cùng nhau dâng hương tưởng niệm các vua Hùng, hướng về cội nguồn dân tộc với lòng biết ơn sâu sắc.

Đó là những buổi hội thao, những màn đồng diễn sôi nổi của tập thể kỹ sư, nhân viên trong sắc áo xanh bảo dưỡng, nơi mà khoảng cách giữa các phòng ban hoàn toàn xóa nhòa để nhường chỗ cho những tiếng cười, sự thấu hiểu và đồng lòng.

Nghĩa tình còn là bàn ăn ấm sực hương vị quê hương trong cuộc thi nấu ăn 'Bếp ấm quê hương', nơi chúng tôi tự tay chuẩn bị những món ăn truyền thống, chăm chút từng cánh sen trang trí để gửi gắm tình yêu thương đến những người đồng nghiệp - những người mà chúng tôi coi như gia đình thứ hai của mình.

Và hơn thế nữa, tinh thần nghĩa tình của người thanh niên Metro không chỉ gói gọn trong ranh giới nhà ga hay depot. Chúng tôi mang bầu nhiệt huyết ấy đi đến những vùng đất xa xôi, tham gia các hoạt động thiện nguyện, chung tay hỗ trợ bà con nông dân, từ những việc làm mộc mạc nhất như dọn dẹp trang trại nuôi dê giúp các hộ gia đình khó khăn.

Hình ảnh chiếc áo xanh kỹ sư lấm lem bùn đất nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ dưới ánh nắng chính là minh chứng rõ ràng nhất cho khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ chúng tôi. Chúng tôi bảo dưỡng những công trình hiện đại của thành phố bằng chất xám, và sưởi ấm tâm hồn thành phố bằng những hành động sẻ chia thiết thực.

4. Khát vọng tuổi trẻ vươn cùng thành phố

Bước vào tuổi 30, đứng trước những cơ hội và thách thức mới của thời đại công nghệ số, tôi tự hứa với bản thân sẽ không ngừng học tập và rèn luyện.

Tiếng Anh chuyên ngành, những kiến thức kỹ thuật tiên tiến nhất về F-SCADA và hệ thống thông tin tín hiệu đường sắt đô thị sẽ là bệ phóng để tôi và các đồng nghiệp trẻ làm chủ hoàn toàn công nghệ, không còn phụ thuộc vào các chuyên gia nước ngoài.

Chúng tôi muốn chứng minh rằng: người trẻ Việt Nam hoàn toàn có đủ trình độ, bản lĩnh để vận hành và phát triển những hệ thống giao thông thông minh hàng đầu thế giới.

Nhìn về chặng đường 50 năm tiếp theo của TP.HCM, tôi mơ về một mạng lưới đường sắt đô thị hiện đại phủ khắp các ngả đường, giúp giảm thiểu ùn tắc, bảo vệ môi trường và kiến tạo một lối sống văn minh cho người dân.

Trên những chuyến tàu tương lai ấy, tinh thần nghĩa tình, sự sẻ chia và lòng nhân ái của người dân Sài Gòn vẫn sẽ là sợi chỉ đỏ xuyên suốt, kết nối những trái tim, biến mỗi ga tàu thành một điểm hẹn của sự tử tế.

Tôi là Ngô Công Quyển - một kỹ sư bảo dưỡng trẻ của Metro số 1. Tôi tự hào được cống hiến sức trẻ của mình để giữ an toàn cho từng chuyến tàu, viết tiếp câu chuyện 50 năm một thành phố văn minh, hiện đại, nghĩa tình.

Khát vọng của tôi hòa cùng khát vọng của thành phố, lặng lẽ tỏa sáng trên mỗi mét đường ray, mỗi ngày, mỗi giờ.

Nhịp đập metro - Ảnh 2.

Read Entire Article