Những tờ báo nghĩa tình của tôi

3 hours ago 17

Những tờ báo nghĩa tình của tôi - Ảnh 1.

Người dân đọc báo giấy - Ảnh minh họa

Tôi sinh năm 1988 ở Quảng Trị nhưng lớn lên ở Huế. Tháng 8-2010, tôi tốt nghiệp một trường đại học ở Huế. Trong khi đang nỗ lực để tìm được việc làm như mơ ước của mình, tôi xin vào làm nhân viên trông giữ xe cho khách kiêm luôn nhân viên chạy phòng của một quán karaoke.

Thời gian làm việc của tôi là từ 16h đến 23h mỗi ngày. Tiền công của tôi là 33.000 đồng mỗi ngày cộng thêm buổi ăn chiều. Làm ở quán karaoke, tôi chứng kiến khá nhiều chuyện và thấy cuộc đời thật đầy đủ màu sắc. Cuộc đời không như màu hồng mà tôi thường tưởng tượng.

Sau lần bị nhét vào túi áo tờ 50.000 đồng từ một khách nam đến hát karaoke tay vịn, tôi quyết định nghỉ việc. Tôi quyết định bước chân vào con đường khác.

Tôi đi làm phụ thợ nề. Tôi làm cho chú tôi, một thợ nề lâu năm. Lúc đó, chú tôi nhận thầu xây cái nhà kho với giá 50 triệu đồng. Chú tôi trả cho tôi 50.000 đồng tiền công mỗi ngày. Điều kiện là tôi phải vác mỗi lần được 2 bao xi măng. Tôi phải biết xúc cát, trộn hồ, đào móng…

Làm xong cái móng nhà kho, chú tôi thanh toán tiền công cho tôi. Lý do là, con trai chú tôi, làm nghề phụ thợ nề, cũng vừa mới rảnh việc. Chú tôi nói, xây cái nhà kho thì chỉ cần 2 người là đủ.

Gay go quá. Tôi lúc đó chỉ biết đi xe đạp. Trong khi đó, ba tôi đang làm nghề đạp xe thồ, Ba tôi hay than thở: Ba đau chân quá, không biết có đạp nổi nữa không đây. Tôi thầm nghĩ, nếu tôi có việc làm ổn định, ba tôi sẽ được nghỉ ngơi.

Hai o của tôi làm nghề buôn bán rau củ quả tại một ngôi chợ gần nhà. Cứ 5h sáng là ba tôi đều đạp xe chở hai o tôi đến ngôi chợ đầu mối cách nhà 5km để mua hàng. Ba tôi phải đạp lui đạp tớ nhiều vòng để chở hai o tôi mỗi sáng.

Nhiều khi ba tôi mệt quá, đạp không nổi, tôi đạp thay ba. Ngồi sau xe, hai o tôi thường động viên: Gia tộc nhà mình khó ba đời rồi. Đến đời con có cái bằng đại học thì con cố gắng mà thay đời đổi vận.

Tôi từng đi bán vé số với mẹ tôi. Hè lớp 7, tôi đi cùng mẹ tôi trên khắp các nẻo đường của thành phố Huế. Sau này, mẹ tôi hay bị chóng mặt nên hai mẹ con tôi chỉ bán chủ yếu ở ngôi chợ Đông Ba. Rồi mẹ tôi đau nằm viện 6 tháng. Sau đó, mẹ tôi cứ hay đau yếu nên mẹ tôi nghỉ bán vé số.

Không phải hè nữa, thường ngày, buổi sáng tôi đi học thì chiều tôi đi bán vé số. Khi thi đậu vào đại học, tôi mới hết đi bán vé số vì ngày học 2 buổi sáng, chiều. Chị tôi bảo: Chị có việc làm rồi. Chị sẽ phụ giúp gia đình. Có gì em đừng đi bán vé số nữa. Em cứ tập trung vào việc học. Sau này em làm được chức này, việc nọ thì mới nuôi được bản thân và ba mẹ.

Tôi cắm đầu cắm cổ vào học. Tốt nghiệp loại giỏi, tôi hy vọng mình sẽ tìm được một việc làm phù hợp với ngành học của mình. Sau lần xin nghỉ ở quán karaoke, và nghỉ làm phụ hồ một cách bất đắc dĩ, tôi quyết định bước chân vào con đường khác.

Tôi có người bạn học cùng lớp đại học. Vừa mới ra trường là bạn ấy được nhận vào làm biên tập viên cho một tờ tạp chí văn nghệ địa phương. Tôi dò hỏi thì bạn ấy nói mỗi bài được khoảng 200.000 đồng đến 500.000 đồng tiền nhuận bút.

Tôi lên các hội nhóm cộng tác viên báo chí để học hỏi. Bài báo đầu tiên tôi được đăng trên Tuổi Trẻ là bài "Có cần thiết sửa truyện Tấm Cám?" (năm 2011). Mừng quá, tôi đạp xe qua đến Văn phòng báo Tuổi Trẻ ở Huế để hỏi về nhuận bút. Văn phòng báo Tuổi Trẻ ở Huế trả cho tôi 600.000đ đồng.

Với số tiền này, tôi đủ nuôi bản thân trong 20 ngày. Khi đó, tiền ăn sáng là 10.000 đồng, tiền ăn trưa là 10.000 đồng, tiền ăn tối là 10.000 đồng. Từ đó, tôi cứ thế mà phát huy. Và tôi đã cộng tác cho những tờ báo của TP.HCM từ đó cho đến nay.

Tiền nhuận bút của những tờ báo của TTP.HCM là những buổi ăn của gia đình tôi, là những viên thuốc chữa bệnh cho cha mẹ tôi, là hàng trăm thứ chi tiêu của gia đình tôi trong suốt 15 năm trời.

Các tờ báo luôn có thư thông báo bài viết được đăng và trả nhuận bút nhanh qua tài khoản ngân hàng, qua bưu điện. Nhờ đó, ngoài phụ cấp của công việc ở tổ dân phố, tôi có thể xoay xở được chi tiêu hàng tháng. Nghĩa tình của những tờ báo của TP.HCM là như vậy đó.

Đặc biệt, trong tâm thức của mình, tôi thầm cám ơn Tuổi Trẻ đã đăng những điều tôi trân trọng, muốn gửi gắm.

Sau bài viết đầu tiên, tôi còn được đăng một số bài trên Tuổi Trẻ như: "Để môn Sử không còn bị coi thường" (năm 2012), "Đừng xem du khách là mỏ vàng để moi tiền bằng mọi cách" (năm 2013), "Người Việt phải dành 3 ngày Tết cho gia đình, tại sao?" (năm 2017), "Cần giữ cho Huế mãi là thành phố xanh" (năm 2019), "Huế là thành phố áo dài, tại sao không?" )năm 2020), "Hiến kế TP.HCM nâng tầm quốc tế: Nơi đáng sống nhất thế giới, sao không?" (năm 2021), "Công ty vé số nên có chính sách hỗ trợ đời sống, gia đình người bán vé số dạo" (năm 2024)...

Tôi rất thích tính đại chúng của Tuổi Trẻ và tôi mong Tuổi Trẻ luôn giữ và phát huy phong cách riêng của mình.

Những tờ báo nghĩa tình của tôi - Ảnh 2.

Read Entire Article