Fan World Cup choáng vì giá vé tàu ở Mỹ

1 giờ trước 14

Người hâm mộ World Cup bức xúc vì phải trả 98 USD tiền tàu khứ hồi đến sân MetLife ở New Jersey, đắt hơn nhiều so với giá vé tàu tới xem các trận bóng bầu dục.

Sau khi phải mua vé vào sân, vé máy bay và đặt phòng khách sạn với mức giá đắt đỏ, hàng nghìn người hâm mộ đến Mỹ dự World Cup năm nay cũng choáng váng với chi phí di chuyển bằng tàu điện ngầm đến sân để xem các trận đấu.

Để di chuyển từ ga Penn ở thành phố New York đến sân MetLife ở New Jersey cách đó khoảng 29 km xem World Cup, người hâm mộ phải trả 98 USD cho vé tàu khứ hồi, cao gấp nhiều lần mức 12,9 USD thường áp dụng cho người hâm mộ giải bóng bầu dục NFL.

Ở Massachusetts, để di chuyển từ Providence, Rhode Island, đến sân Gillette ở Foxborough, Massachusetts, CĐV bóng đá phải trả 80 USD cho vé tàu khứ hồi. Mức phí do quãng di chuyển tương tự đối với fan bóng bầu dục là khoảng 20 USD.

"Chuẩn bị cho World Cup lần này là cơn ác mộng từ đầu đến cuối", Rory Phillips Hunter, 37 tuổi, sinh tại Scotland và làm trong ngành dịch vụ khách sạn ở miền bắc Anh, nói. "Tôi nghĩ đây là kỳ World Cup khó tiếp cận nhất từ trước đến nay".

Do thiếu phương án di chuyển có chi phí hợp lý cho quãng đường khoảng 40 km từ Providence đến sân Gillette, nơi tuyển Scotland đá hai trận đầu, Phillips Hunter cùng một số thành viên Tartan Army, hội CĐV đội tuyển Scotland, quyết định tự hành động.

Họ quyết định thuê khoảng 20 xe buýt chuyên chở học sinh để đưa gần 1.000 CĐV đến sân dưới sự hộ tống của cảnh sát, với chi phí khoảng 50 USD mỗi người. Mức phí này chỉ bằng hơn một nửa giá vé 95 USD do giới chức địa phương đưa ra, giúp họ tiết kiệm tổng cộng hơn 85.000 USD.

 AP

Sân MetLife ở New Jersey, ngoại ô New York. Ảnh: AP

World Cup 2006 tại Đức, được gọi là "Cổ tích mùa hè" (Sommermaerchen), từng được ca ngợi đã phản ánh một nước Đức hiện đại, cởi mở với người hâm mộ toàn cầu. Một yếu tố góp phần tạo nên thành công đó là "KombiTicket", loại vé cho phép CĐV đi miễn phí phương tiện công cộng địa phương trong ngày có trận đấu.

Từ đó, các nước chủ nhà World Cup đều chú trọng chuyện đi lại của CĐV trong thời gian diễn ra giải. Nga trong World Cup 2018 miễn phí cả tàu đường dài giữa các thành phố đăng cai. Qatar năm 2022 cũng cho phép CĐV đi tàu điện miễn phí, biến hành trình giữa các sân thành một phần trải nghiệm.

Nhưng năm nay, một số bang và địa phương ở Mỹ không muốn tự gánh chi phí đi lại cho CĐV, cho rằng khoản này nên do FIFA chi trả. Giới chức Mỹ khẳng định không tìm cách "móc túi người hâm mộ", mà muốn bù chi phí an ninh, tăng dịch vụ tàu mà không tạo gánh nặng cho người nộp thuế.

Nhưng với nhiều CĐV, đây là khoản phí mới chồng lên vé trận đấu, vé máy bay và tiền lưu trú vốn đã đắt đỏ tại Mỹ, quốc gia rộng lớn phụ thuộc nhiều vào ôtô và giao thông công cộng còn hạn chế ở nhiều nơi.

Hunter nói mức 95 USD không phải quá lớn, nhưng nhiều CĐV Scotland đã tốn rất nhiều tiền để xem đội tuyển dự World Cup lần đầu sau 28 năm. Riêng anh ước tính phải mất hai năm mới trả xong khoản nợ thẻ tín dụng cho chuyến đi 6 ngày tới Mỹ, trong đó có vé trận Scotland gặp Morocco giá 1.350 USD.

Điều khiến Hunter bức xúc là một nhóm CĐV Scotland vẫn có thể lên phương án tự thuê xe với chi phí rẻ hơn nhiều so với cách thức di chuyển mà giới chức địa phương đưa ra. "Nhìn vào chênh lệch đó, tôi chỉ thấy đây là khoản lợi nhuận họ lấy từ chúng tôi", anh nói.

Không phải thành phố đăng cai nào cũng xử lý bài toán giao thông theo cùng một cách. Atlanta, Houston và Seattle có SVĐ kết nối trực tiếp với hệ thống tàu điện ngầm và vẫn áp dụng giá vé thông thường. Hạt Miami Dade sẽ bố trí xe buýt trung chuyển miễn phí đưa CĐV đến và rời sân Hard Rock ở Miami Gardens. Philadelphia miễn phí chiều rời sân nhờ tiền tài trợ.

Chi phí đi lại tại sân MetLife ở New Jersey và Gillette ở Massachusetts cao hơn một phần vì hai sân nằm ở ngoại ô, nơi khán giả thường lái xe đến xem trận đấu bóng bầu dục. Tuy nhiên, bãi đỗ xe sẽ bị hạn chế nghiêm ngặt trong World Cup do yêu cầu an ninh, truyền hình và khu VIP, buộc nhiều CĐV phải chuyển sang sử dụng phương tiện công cộng.

David Gogishvili, nhà nghiên cứu cấp cao tại Đại học Lausanne ở Thụy Sĩ, chuyên gia về tổ chức sự kiện thể thao lớn, cho biết FIFA thường yêu cầu nước chủ nhà gánh nhiều khoản chi liên quan đến giải đấu. Điểm khác biệt lần này là giới chức bang và địa phương ở Mỹ "mạnh hơn và độc lập hơn", nên ít sẵn sàng tự chịu chi phí hoặc "chiều theo ý FIFA".

Thống đốc New Jersey Mikie Sherrill, thành viên đảng Dân chủ, kêu gọi FIFA chi trả phí đi lại cho CĐV đến sân. FIFA cho rằng chưa từng có sự kiện toàn cầu nào họ phải tự gánh khoản này, đồng thời nói thỏa thuận với các thành phố đăng cai đã được điều chỉnh để địa phương có thể thu phí ở mức "đủ bù chi phí vận hành".

Yonah Freemark, chuyên gia giao thông công cộng tại Viện Đô thị ở Washington, cho rằng CĐV World Cup từ châu Âu và châu Á có thể bất ngờ khi hệ thống giao thông ở Mỹ vừa kém thuận tiện hơn, vừa đắt đỏ hơn so với nơi họ sống.

Với mức giá tại New Jersey và Massachusetts, Freemark cho rằng giới chức địa phương đang "tận thu quá mức". Ông cho rằng thời gian chờ lâu và khả năng tiếp cận hạn chế của dịch vụ tàu điện ngầm ở những nơi này sẽ khó đáp ứng kỳ vọng của nhiều du khách nước ngoài.

 AFP

Áp phích quảng cáo World Cup tại một ga tàu điện ngầm ở New York. Ảnh: AFP

Ynara Correa da Costa, nhà phân tích hệ thống người Brazil sống ở ngoại ô Sao Paulo, vừa đến Mỹ để xem kỳ World Cup thứ 7 của mình.

Như nhiều CĐV khác, cô choáng khi giới chức ban đầu đề xuất thu tới 150 USD cho vé tàu từ New York đến sân MetLife, nơi Brazil đá trận ra quân gặp Morocco. Sau làn sóng phản đối, New Jersey giảm giá vé xuống 98 USD nhờ có thêm nguồn tài trợ.

Tuy vậy, Costa nói mức giá vé 98 USD cho một chuyến tàu ngắn "vẫn không thể chấp nhận được". Cô nhẹ nhõm hơn khi ủy ban đăng cai địa phương bố trí thêm xe buýt đến sân và giảm giá từ 80 USD xuống 20 USD. Nhưng số ghế xe buýt chỉ đủ cho 18.000 người, trong khi sân MetLife có sức chứa khoảng 82.500 chỗ.

Mức 20 USD dễ xoay xở hơn nhiều với Costa. Trước đó, cô từng nghĩ những CĐV muốn tiết kiệm có khi phải đi bộ đến sân MetLife, nhưng phương án này không khả thi.

"Chúng tôi chắc chắn sẽ đến xem trận đấu", Costa nói. "Nhưng đi bằng cách nào thì còn phải chờ xem".

Đức Trung (Theo AP, AFP, Guardian)

Đọc toàn bộ bài viết