Argentina có thực sự chơi xấu ở World Cup 2026?

3 時間前 15

Thứ bảy, 18/7/2026, 06:00 (GMT+7)

Bị truyền thông Anh cáo buộc chơi xấu ở bán kết World Cup 2026, nhưng liệu Argentina thực sự bạo lực hay chỉ giỏi khai thác giới hạn mà luật cho phép.

Nico Gonzalez (trái) tranh bóng với Harry Kane trong trận Argentina thắng Anh 2-1 ở bán kết World Cup 2026 trên sân Atlanta, Mỹ ngày 15/7. Ảnh: AP

Nico Gonzalez (trái) tranh bóng với Harry Kane trong trận Argentina thắng Anh 2-1 ở bán kết World Cup 2026 trên sân Atlanta, Mỹ ngày 15/7. Ảnh: AP

Argentina đang trở thành tâm điểm tranh cãi tại World Cup 2026. Sau trận thắng Anh 2-1 ở bán kết, nhiều CĐV và truyền thông Anh chỉ trích đương kim vô địch chơi quá rắn, thường xuyên phạm lỗi chiến thuật và khiêu khích đối thủ. Báo Anh Telegraph thậm chí thống kê 31 chiêu trò của Argentina trên sân Atlanta.

Tuy nhiên, cảm giác mà Argentina tạo ra trên sân thường khác đáng kể so với những gì các con số phản ánh, theo nhật báo thể thao số một nước Pháp L'Equipe. Ngay phút thứ 2 ở trận bán kết, Lionel Messi bị Elliot Anderson phạm lỗi nhưng trọng tài không cắt còi. Ngay sau đó, Enzo Fernandez lao vào phạm lỗi từ phía sau, có chủ ý với Anderson. Đó là pha bóng giống một lời cảnh cáo hơn là nỗ lực tranh chấp. Fernandez không bị phạt thẻ.

Chính những tình huống như vậy khiến Argentina bị gắn mác là đội bóng "chơi bẩn". Họ không ngại va chạm, trả đũa, phản ứng quyết liệt với trọng tài, liên tục gây áp lực tâm lý lên đối thủ và luôn sẵn sàng phạm lỗi để cắt đứt các pha phản công.

Tuy nhiên, thống kê của World Cup 2026 lại cho thấy một bức tranh khác. Argentina dẫn đầu giải về tổng số pha phạm lỗi với 88 lần. Nhưng họ cũng chơi nhiều phút nhất, do hai trận phải đá hiệp phụ. Nếu quy đổi theo 90 phút, Argentina chỉ đứng thứ 21 trong 48 đội dự World Cup, với trung bình 11,4 lỗi mỗi trận.

Con số thẻ phạt còn gây bất ngờ hơn. Đoàn quân Lionel Scaloni mới nhận 9 thẻ vàng và chưa có thẻ đỏ nào sau 6 trận.

Leandro Paredes nhoài người xoạc bóng với Jude Bellingham trong trận Argentina thắng Anh ở bán kết World Cup 2026 tại Atlanta, Mỹ ngày 15/7/2026. Ảnh: AP

Leandro Paredes nhoài người xoạc bóng với Jude Bellingham trong trận Argentina thắng Anh ở bán kết World Cup 2026 tại Atlanta, Mỹ ngày 15/7/2026. Ảnh: AP

Ngay cả khi tính theo thời gian không kiểm soát bóng - cách đánh giá phản ánh cường độ phòng ngự chính xác hơn - Argentina vẫn không phải đội phạm lỗi nhiều nhất. Tây Ban Nha thậm chí còn thường xuyên bị trọng tài thổi phạt hơn. Điều đó cho thấy Argentina không liên tục lao vào các pha vào bóng nguy hiểm.

Thứ khiến họ tạo ra hình ảnh xấu nằm ở cách phạm lỗi. Trong trận gặp Anh, Leandro Paredes đẩy ngã Jude Bellingham sau khi tiền vệ này đã chuyền bóng. Giuliano Simeone liên tục lao vào tranh chấp với cường độ rất cao, thực hiện ba pha phạm lỗi vì quá quyết liệt. Ngoài ra, còn hàng loạt tình huống đẩy sau lưng, ôm người hoặc kéo áo từ giữa sân nhằm ngăn phản công.

Phần lớn đều là những lỗi chiến thuật. Chúng hiếm khi đủ nguy hiểm để nhận thẻ đỏ nhưng đủ để làm đối phương mất nhịp, gây ức chế và khiến trận đấu bị chia nhỏ. Đó là kiểu bóng đá luôn thử giới hạn mà trọng tài cho phép.

Nhiều tiền vệ phòng ngự châu Âu như Rodri hay Aleksandar Pavlovic cũng thường sử dụng các lỗi chiến thuật tương tự. Khác biệt nằm ở cách cầu thủ Argentina thể hiện. Nếu nhiều cầu thủ cố tỏ ra vô tội sau mỗi pha va chạm hoặc chủ động xoa dịu tình hình, các tuyển thủ Argentina gần như không quan tâm đến hình ảnh đó.

Sau khi Messi đá hỏng phạt đền trước Ai Cập ở vòng bảng, Cristian Romero lập tức đẩy mạnh Emam Ashour rồi quay đi như chưa có chuyện gì xảy ra. Trọng tài không rút thẻ dù đây là pha phạm lỗi hoàn toàn có thể tránh.

Suốt giải, rất ít cầu thủ Argentina xin lỗi đối thủ sau các pha phạm lỗi. Chỉ Lautaro Martinez trong trận gặp Thụy Sĩ và Giovani Lo Celso trước Jordan được ghi nhận chủ động hỏi thăm cầu thủ đối phương sau những cú vào bóng nguy hiểm. Đó cũng là hai trong số rất ít pha vào bóng thực sự có nguy cơ gây chấn thương nghiêm trọng. Ngoài ra còn có tình huống Messi phạm lỗi với Aissa Mandi nhưng không bị xử lý.

Argentina hiếm khi phạm lỗi gần cấm địa. Với hệ thống phòng ngự dâng cao, các trung vệ thường chủ động áp sát từ giữa sân. Trong 30 m cuối sân nhà, Argentina chỉ phạm bảy lỗi, hầu hết đều ở khu vực biên.

Điều này cho thấy các pha phạm lỗi của họ được tính toán khá kỹ, vừa đủ để ngăn đối thủ triển khai bóng nhưng hạn chế tối đa nguy cơ nhận thẻ hoặc trao cơ hội đá phạt nguy hiểm. Có thể xem đây là "kỷ luật trong sự vô kỷ luật".

Họ luôn điều chỉnh cường độ thi đấu theo cách điều hành của trọng tài. Nếu trọng tài nương tay, các pha va chạm sẽ xuất hiện nhiều hơn. Nếu trọng tài xử lý nghiêm ngay từ đầu, Argentina cũng giảm đáng kể mức độ quyết liệt. Đó là sự khác biệt giữa một đội bóng đá bạo lực và một đội bóng biết khai thác giới hạn của luật.

Lautaro Martinez (trái) phạm lỗi với Manuel Akanji trong trận Argentina thắng Thụy Sĩ 3-1 ở tứ kết World Cup 2026 tại Kansas City, Mỹ ngày 11/7. Ảnh: AP

Lautaro Martinez (trái) phạm lỗi với Manuel Akanji trong trận Argentina thắng Thụy Sĩ 3-1 ở tứ kết World Cup 2026 tại Kansas City, Mỹ ngày 11/7. Ảnh: AP

Phong cách này cũng phản ánh bản sắc bóng đá Argentina. Trong khi nhiều đội tuyển quốc gia ngày càng chịu ảnh hưởng của bóng đá châu Âu với lối chơi kiểm soát và hạn chế va chạm, Argentina vẫn giữ truyền thống coi yếu tố thể chất và tâm lý là một phần quan trọng của cuộc chơi.

Họ không chỉ tìm cách thắng bằng kỹ thuật mà còn bằng những màn đấu trí, các pha khiêu khích và những cú phạm lỗi đúng thời điểm. Vì vậy, gọi Argentina là đội bóng bạo lực có lẽ chưa chính xác.

Họ không sở hữu số thẻ phạt bất thường, không có nhiều pha triệt hạ đối phương và cũng chưa nhận thẻ đỏ nào tại World Cup 2026. Nhưng cũng khó nói họ chơi đẹp.

Argentina thực dụng, sẵn sàng phạm lỗi chiến thuật, gây áp lực tâm lý và tận dụng mọi khoảng trống mà cách điều hành của trọng tài cho phép. Đoàn quân Lionel Scaloni đơn giản là biết cách chơi sát giới hạn của luật, và thường xuyên khiến đối thủ cảm thấy họ đã bước qua ranh giới ấy.

Hoàng An (theo L'Equipe)

全文を読む