Trong cuộc phỏng vấn dài gần nửa tiếng với Sorare, thủ quân tuyển Pháp Kylian Mbappe kể về kỷ niệm thời còn ở Monaco, những khoảnh khắc đáng nhớ tại World Cup và kình địch Cristiano Ronaldo - Lionel Messi.
- Điều gì khiến anh nhớ nhất về giai đoạn ở AS Monaco?
- Có lẽ là sự vô danh. Sự khám phá. Và cả bầu không khí gia đình trong CLB nữa. Đó là điều luôn đặc trưng ở Monaco. Đây vừa có thể là một CLB lớn, vừa là một tập thể rất mang tính gia đình. Điều đó giúp bất kỳ cầu thủ nào cũng cảm thấy thoải mái. Về môi trường làm việc, tôi nghĩ đây là một trong những nơi dễ hòa nhập và dễ chịu nhất.
- Với anh, có pha bóng, trận đấu hay cuộc trò chuyện nào khiến anh nghĩ: "Đây là lúc mình đang bước lên một đẳng cấp mới".
Đó là lần đầu tiên tôi đá chính ở Champions League, lại ở vòng 1/8. Và đó là giải đấu mà cả thế giới đều theo dõi. Trận đấu giống như màn ra mắt của tôi trước châu Âu. Tôi nghĩ có một Mbappe trước trận đấu đó và một Mbappe sau trận đấu đó. Sau trận ấy, tôi đá chính thường xuyên cho đội. Tôi được gọi lên tuyển quốc gia, và sau đó mọi thứ diễn ra rất nhanh.
Tiền đạo Kylian Mbappe (trái) của Monaco tranh chấp với tiền vệ Fernandinho bên phía Man City trong trận lượt về vòng 1/8 Champions League trên sân Louis II, Monaco ngày 15/3/2017. Ảnh: AFP- Khi trở về nhà sau trận đấu đó, anh nghĩ gì?
- Thực ra tôi đâu có về nhà. Tôi chỉ quay lại trung tâm huấn luyện thôi. Lúc đó tôi còn chưa có nhà riêng. Nhưng thật sự là mình không nhận ra nhiều đâu, vì khi ấy còn rất vô tư. Tôi nhớ mình cùng các bạn ở học viện cười đùa với nhau. Khoảng thời gian đó rất đẹp.
- Anh vừa nhắc đến sự vô tư. Hiện tại trong lối chơi, anh còn giữ được cảm giác đó không?
- Không. Theo thời gian, chúng ta đạt được một số thứ và cũng đánh mất một số thứ. Điều đó đúng trong bóng đá và cả cuộc sống.
Sự vô tư gắn liền với tuổi trẻ, với những ngày đầu tiên, khi mọi thứ đều mới mẻ. Lúc chưa biết điều gì, chúng ta cũng không cần tính toán hay chuẩn bị quá nhiều. Nhưng khi có kinh nghiệm hơn, chúng ta hiểu cơ chế vận hành của bóng đá, hiểu cách thế giới này hoạt động.
Chúng ta biết điều gì có thể xảy ra, điều gì cần chuẩn bị. Vì thế chúng ta mất đi phần nào sự vô tư, nhưng đổi lại là kinh nghiệm.
- Ba khác biệt lớn nhất giữa Mbappe thời Monaco và Mbappe hiện tại là gì?
- Trước hết là tôi già hơn rất nhiều. Tôi có nhiều kinh nghiệm hơn, trong bóng đá lẫn cuộc sống. Tôi đã trải qua nhiều thứ hơn.
Tôi cũng tích lũy được cái mà tôi gọi là "kiến thức của một cầu thủ chuyên nghiệp". Điều đó chỉ có thể học được qua thời gian, qua việc liên tục thi đấu, trải qua nhiều mùa giải, nhiều trận cầu lớn. Điều đó hoàn toàn khác biệt.
Và rồi, giống như ô tô vậy, sẽ có số kilomet đã chạy.
- Vậy Mbappe bây giờ "chạy nhiều kilomet" chưa?
- Ai cũng có số kilomet của mình thôi. Tất cả mọi người.
Mbappe đi bóng trước sự truy cản của Pedri trong trận Real thua Barca 3-4 ở vòng 35 La Liga ngày 11/5/2025. Ảnh: AFP- Monaco khi đó sở hữu một thế hệ rất mạnh. Cầu thủ nào khiến anh ấn tượng nhất về kỹ thuật? Và anh học hỏi được nhiều nhất từ ai?
- Người tài năng nhất mà tôi thấy ở Monaco có lẽ là Bernardo Silva. Anh ấy có kỹ thuật, nhãn quan và trí thông minh chơi bóng giúp luôn đi trước đối thủ một nhịp.
Khi đó Bernardo vẫn còn trẻ nên còn khá "thô". Sau này đến Man City, anh ấy còn hoàn thiện hơn nữa. Nhưng ngay ở Monaco, anh đã là một cầu thủ phi thường. Anh ấy suýt giành danh hiệu "Cầu thủ hay nhất Ligue 1". Anh ấy là nhân tố quan trọng giúp chúng tôi vô địch.
Thực ra đội hình ấy có rất nhiều tài năng. Chọn ra một người là điều khó khăn. Chỉ cần nhìn những CLB mà các cầu thủ sau đó gia nhập là đủ hiểu. Chúng tôi đều chuyển đến những đội bóng lớn.
- Còn người anh học được nhiều nhất?
- Radamel Falcao. Tôi là tiền đạo, còn anh ấy luôn giúp tôi hòa nhập. Anh ấy tạo không gian cho tôi phát triển. Khi đó, Falcao là đội trưởng, là ngôi sao lớn nhất đội. Anh ấy là người có nhiều thành tựu quốc tế nhất trong tập thể. Đối với một tiền đạo trẻ, được khởi đầu cùng một người như vậy, cả về chuyên môn lẫn nhân cách, là điều tuyệt vời.
Khi ấy Falcao đang ở giai đoạn muốn truyền đạt kinh nghiệm. Còn tôi thì luôn sẵn sàng lắng nghe. Tôi học được rất nhiều từ anh ấy.
- Khi tôi nhắc đến chiếc băng đội trưởng tuyển Pháp, anh nghĩ ngay đến điều gì và đến ai?
- Còn tùy anh hỏi tôi với tư cách nào. Nếu là một cầu thủ, tôi nghĩ ngay đến Hugo Lloris, vì đó là đội trưởng duy nhất mà tôi từng thi đấu cùng ở tuyển Pháp.
Nếu là cậu bé ngày xưa, tôi sẽ nghĩ đến Zidane ở World Cup 2006. Nên còn tùy vào góc nhìn. Nhưng dù thế nào thì được đeo băng đội trưởng đội tuyển quốc gia luôn là một vinh dự.
- Khi biết sẽ trở thành đội trưởng, cảm giác của anh thế nào? Có áp lực hơn không?
- Tôi nghĩ khi ấy mình đã ở đỉnh điểm áp lực rồi nên cũng không thể cao hơn được nữa. Đó đơn giản là một trách nhiệm mới. Và tôi nghĩ nó đến vào đúng thời điểm. Khi ấy tôi gần như đã trải qua mọi thứ cùng tuyển Pháp. Làm thủ quân là một trong số rất ít điều tôi chưa từng trải nghiệm. Vì vậy cảm giác rất thú vị, giúp tôi học hỏi thêm, phát triển thêm một khía cạnh mới và bước thêm một nấc thang trong màu áo đội tuyển.
Kylian Mbappe ngã xuống sân sau va chạm với Joao Palhinha trong trận tứ kết Euro 2024, Hamburg ngày 5/7. Ảnh: AP - Nhắc đến áp lực, những VĐV đỉnh cao như các anh có còn cảm thấy căng thẳng trước những trận đấu lớn không. Hay với họ đó chỉ là một ngày làm việc bình thường?
- Không, ít nhất với tôi thì tôi cần cảm giác đó. Tôi cần adrenaline. Tôi cần sự căng thẳng. Tôi cần áp lực. Đó cũng là lợi thế của việc chơi cho những CLB lớn. Mọi người luôn muốn chúng tôi chiến thắng. Vì vậy luôn tồn tại áp lực phải thắng.
Và khi chơi cho những đội bóng lớn nhất, chiến thắng thôi còn chưa đủ. Bạn phải chơi hay, gần như không được phép mắc sai lầm. Tôi nghĩ áp lực cũng tốt vì nó kích thích chúng tôi và giúp chúng tôi luôn có mục tiêu. Bởi nếu bước ra sân mà không có mục tiêu nào, bạn đã mất 20-30% khả năng của mình rồi.
- Trong màu áo tuyển Pháp, có ba trận đấu nào đặc biệt quan trọng với anh, không nhất thiết phải theo đánh giá của công chúng mà là theo cảm nhận cá nhân?
- Thực ra tôi đã đá hai trận chung kết World Cup rồi nên cũng khó bỏ chúng ra khỏi danh sách. Ngoài ra, trận đầu tiên cho đội tuyển cũng rất quan trọng.
- Áp lực ở trận đầu tiên ấy thế nào?
- Không nhiều lắm. Tôi vào sân khi đội đã dẫn trước rồi. Đó là trận gặp Luxembourg. Có sự hào hứng nhưng không có quá nhiều áp lực.
Ngoài ra, trận gặp Argentina năm 2018 cũng rất đáng nhớ. Nhưng đó không phải trận tôi thích nhất ở World Cup năm đó. Trận tôi thích nhất là gặp Bỉ ở bán kết. Tôi không ghi bàn, cũng không kiến tạo. Nhưng tôi nghĩ hôm đó tôi có thể kết thúc trận đấu với ba hoặc bốn pha kiến tạo.
Đôi khi có những trận như vậy. Tôi thích trận đó nhất giải. Nhưng các trận chung kết thì vượt lên trên tất cả.
- Theo anh, đó có phải trận chung kết World Cup hay nhất lịch sử không?
- Tôi nghĩ xét về tính giải trí thì chưa từng có trận nào hay hơn. Xét về tên tuổi của hai đội cũng vậy. Kịch bản trận đấu tạo ra vô số bước ngoặt, rồi kết thúc bằng loạt luân lưu. Đó là điều tàn nhẫn nhất với người hâm mộ lẫn cầu thủ. Người ta chờ xem liệu Leo Messi cuối cùng có giành được World Cup hay không, hay chúng tôi sẽ bảo vệ thành công chức vô địch. Dù kết quả thế nào thì lịch sử cũng sẽ được viết lại.
Tỷ số 3-3. Bàn thắng, cơ hội liên tục xuất hiện. Cường độ trận đấu cực cao. Tôi nghĩ mọi người đã có khoảng thời gian tuyệt vời khi theo dõi trận đấu đó. Với chúng tôi thì kết thúc không như mong muốn nên vẫn còn tiếc nuối. Nhưng với một người yêu bóng đá trung lập, tôi nghĩ họ hoàn toàn có thể xem đó là trận chung kết hay nhất.
Tiền đạo Pháp Kylian Mbappe nhận giải Vua phá lưới trong lễ trao giải World Cup 2022 tại Qatar ngày 18/12. Ảnh: AFP- Anh đã xem lại trận đấu đó rồi chứ?
- Chưa. Chưa bao giờ. Và tôi nghĩ nếu xem lại, có thể nó sẽ đánh thức những con quỷ trong tôi. Tốt nhất là phải bước tiếp. Chúng tôi đã thua. Vậy thôi. Phải bước tiếp
- Vậy hãy nghĩ đến tương lai. Khi là cầu thủ và sống trong bầu không khí World Cup, anh tận hưởng thế nào sự hấp dẫn của nó?
- Tôi luôn sống trọn vẹn trong khoảnh khắc ở cả hai kỳ World Cup đã tham dự. Dĩ nhiên điều đó dễ hơn khi mọi thứ diễn ra tốt đẹp. Nhưng tôi luôn tận hưởng hiện tại. Và tôi luôn trân trọng giá trị của việc được dự World Cup cùng đất nước mình. Tôi nghĩ không có điều gì lớn lao hơn đối với một cầu thủ bóng đá. Đó là giải đấu quan trọng nhất.
Chúng tôi phải chuẩn bị thật kỹ. Nhưng đồng thời cũng phải tận hưởng nó. Bởi tôi tin rằng nếu hỏi bất kỳ cầu thủ nào khi còn nhỏ rằng liệu họ có muốn được đá World Cup hay không, tất cả đều sẽ trả lời là có.
- Anh đến Real Madrid với vị thế của một ngôi sao hàng đầu thế giới. Mọi thứ ở đây có như những gì anh từng hình dung không? Và điều gì khiến anh bất ngờ nhất khi đã thực sự sống ở Madrid và khoác áo CLB này?
- Tôi nghĩ mọi thứ đúng như những gì người ta tưởng tượng. Bởi ngoài các CĐV Barca ra, ai cũng công nhận đây là CLB lớn nhất thế giới. Tôi nghĩ điều đó khá rõ ràng với tất cả mọi người. Đúng là khi làm CĐV thì ai cũng thiên vị đội của mình. Nhưng vẫn phải thừa nhận rằng đây là CLB vĩ đại nhất.
Real Madrid là hiện thân của sự vĩ đại. Barca đã tác động đến lịch sử bóng đá theo một cách khác. Nhưng Real là chuẩn mực toàn cầu. Đó là CLB tham chiếu cho cả thế giới bóng đá. Vì vậy tôi không hề bất ngờ. Tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc và tự hào khi được chơi cho đội bóng này. Và tôi có khát vọng lớn là ghi dấu ấn vào lịch sử Real Madrid. Bởi nếu làm được điều đó ở CLB lớn nhất thế giới, cầu thủ sẽ có một vị trí rất đặc biệt trong lịch sử bóng đá.
- Hiện tại anh còn thiếu điều gì để "phá đảo" bóng đá?
- Người ta có thể dễ dàng trả lời rằng là giành mọi danh hiệu. Nhưng thực tế có những người đã giành mọi danh hiệu rồi. Thế mà vẫn còn nhiều điều để làm. Trong bóng đá luôn có thứ gì đó phía trước. Tôi không biết ở các lĩnh vực khác thế nào, nhưng trong bóng đá thì con người rất mau quên. Có thể hôm nay bạn đã giành được tất cả. Ngày mai họ đã quên rồi.
Tiền đạo Real Madrid Kylian Mbappe nhìn ra sân từ ghế dự bị trận thắng Oviedo 2-0 ở vòng 36 La Liga trên sân Bernabeu ngày 14/5/2026. Ảnh: APNếu chuyện đó xảy ra từ nhiều năm trước thì càng khỏi phải nói. Vì thế luôn có điều gì đó phải làm. Nếu không, sẽ có người khác đến thay thế vị trí của bạn. Đó là quy luật tự nhiên của cuộc sống và thể thao. Nhưng trong lúc này, chúng tôi vẫn chiến đấu để giữ vị trí của mình và làm tốt nhất có thể.
- Khái niệm bị lãng quên có làm anh sợ không?
- Có những cầu thủ đã sống trong ánh hào quang suốt 10 năm, rồi phải bước sang một cuộc sống khác sau khi giải nghệ. Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Khác với nhiều người, chúng tôi có thể nghỉ hưu khi còn rất trẻ. Và đúng là với nhiều cầu thủ, việc bắt đầu lại rất khó khăn. Nhưng tôi sẽ không nhớ cuộc sống thường nhật của nghề này đâu.
- Ý anh là những chuyến đi và những buổi tập mỗi ngày?
Đúng. Mấy thứ đó không ai muốn nhớ đâu. Ai nói nhớ thì là nói dối.
- Nhưng các trận đấu thì sẽ nhớ chứ?
Chắc chắn rồi. Tinh thần cạnh tranh luôn là thứ khiến người ta nhớ nhất.
- Anh tính sẽ giải nghệ ở độ tuổi nào? Hay anh sẽ để cơ thể quyết định?
- Không chỉ cơ thể đâu. Tôi nghĩ trước hết là cái đầu sẽ quyết định. Đối với một cầu thủ, thời điểm dừng lại rất quan trọng. Tôi nhận ra điều đó nhờ em trai mình. Tôi có cơ hội xem bóng đá cùng em trai. Những cầu thủ mà tôi từng thần tượng lúc nhỏ thì với em trai tôi, họ chỉ là những người ở cuối sự nghiệp. Nhiều người mà tôi xem là huyền thoại thì trong mắt nó lại là những cầu thủ hết thời. Tôi bảo nó: 'Em bị làm sao thế? Đừng thiếu tôn trọng họ như vậy'.
Nhưng đó là khác biệt thế hệ. Nên chuyện dừng lại đúng lúc rất quan trọng. Tôi vẫn hay nói với em trai mình rằng nó chưa từng thấy Cristiano Ronaldo thời kỳ đầu ở Man Utd. Nó không biết Ronaldo ở đỉnh cao đầu tiên như thế nào.
Đó chính là những cú sốc thế hệ. Vì thế với một cầu thủ, mọi thứ rất phức tạp. Khán giả của chúng tôi thuộc mọi lứa tuổi. Cho nên khi trong đầu cầu thủ không còn động lực tuyệt đối để tiếp tục theo đuổi đỉnh cao nữa, đó là lúc nên dừng lại.
- Theo anh, trận nào của anh ở Real Madrid xứng đáng điểm 100 tối đa?
- Hat-trick vào lưới Man City. Phải là 100 điểm. Trận đấu ở vòng 1/8 Champions League, gặp Man City và ghi hat-trick tại Bernabeu. Không thể nào khác được.
- Còn trận gặp Olympiacos?
- Đúng. Trận đó cũng 100.
- Thế còn trận gặp Bilbao mùa này?
- À, trận tôi tăng tốc từ giữa sân ấy à? Tôi ghi hai bàn và có một kiến tạo. Chúng tôi thắng 3-0. Tôi chơi rất hay cả trận, nên 100 điểm luôn. Vì thắng ở San Mames rất khó, một sân đấu cực kỳ khó chịu. Thắng 3-0 ở đó là chuyện lớn.
- Còn trận gặp Monaco, đội bóng đào tạo anh?
- Không thể cho 100 được. Phải biết ơn chứ. 99 điểm (cười). Không, thực ra cũng được khoảng 90. Chúng tôi thắng 6-1. Đó là trận đấu hoàn toàn áp đảo.
- Những trận như thế có làm anh thấy đau lòng không, khi đối thủ là CLB đào tạo mình?
- Không. Không hề. Tôi luôn dành sự tôn trọng và lòng biết ơn cho Monaco. Nhưng khi đã bước ra sân thì là chuyện khác.
- Bàn thắng đẹp nhất trong sự nghiệp của anh là bàn nào? Tôi phải bay từ Paris đến Madrid, nên anh đừng trả lời cho có, như kiểu 'đó là bàn gần nhất' nhé.
- Tôi đã ghi nhiều bàn đẹp lắm. Pha vô-lê vào lưới Argentina là bàn mang tính biểu tượng nhất. Nhưng cũng cực kỳ khó thực hiện.
Mbappe gỡ hòa 2-2 cho Pháp trong trận chung kết World Cup 2022 với Argentina. Ảnh: AFPNhưng không chắc đó là bàn đẹp nhất. Tôi rất thích một bàn thắng ghi vào lưới Lyon ở Cup Pháp. Tôi cướp bóng từ phần sân nhà, rê qua một cầu thủ. Tiến lên, rê qua thêm một người nữa, rồi sút bằng mũi giày. Tôi cực kỳ thích cú sút đó. Vì đó là động tác duy nhất có thể thực hiện lúc ấy. Bóng không nằm hẳn bên phải hay bên trái, nên chỉ có thể đá bằng mũi giày. Và bóng đi thẳng vào lưới. Tôi đã xem lại bàn thắng đó rất nhiều lần.
- Cầu thủ anh thích đối đầu nhất?
- Khoảng ba, bốn năm trước, tôi rất thích đối đầu với Virgil van Dijk. Anh ấy được xem là trung vệ hay nhất thế giới và đúng là một "quái vật" thực sự. Tôi rất thích những cuộc đấu tay đôi với anh ấy.
- Anh thấy sao về Messi hay Ronaldo?
- Tôi từng chơi cùng Messi. Tôi cũng từng đối đầu Ronaldo. Cristiano là thần tượng của tôi. Nhưng tôi cũng đã chơi cạnh Leo. Và sau khi được trải nghiệm cả hai, tôi có thể nói rằng họ thực sự rất khác nhau.
Họ đơn giản là không giống nhau. Tôi nghĩ sự kình địch giữa họ hấp dẫn chính vì mọi thứ ở họ đều đối lập. Người thuận chân phải, người thuận chân trái. Người cao, người thấp. Người thiên về sức mạnh, người thiên về sự mềm mại. Người bùng nổ trực diện hơn, người còn lại sở hữu nhãn quan và sự sáng tạo đặc biệt.
Tôi không đồng ý với quan điểm: một người là thành quả của lao động, người kia là hiện thân của thiên tài. Đó là cách nghĩ của những người không chơi bóng đá. Tôi luôn nói điều đó trong mọi cuộc tranh luận. Nếu ai đó bảo Ronaldo không có tài năng, hoặc Messi không phải khổ luyện để đạt tới đẳng cấp ấy, thì rõ ràng người đó chưa từng mang giày ra sân tập mỗi ngày. Tôi không thể hiểu nổi làm sao một người từng tập luyện bóng đá nghiêm túc lại có thể đưa ra nhận xét như vậy.
Ảnh ghép cho thấy Lionel Messi (trái) của Argentina tại Kazan và Cristiano Ronaldo của Bồ Đào Nha tại Sochi ngày 30/6/2018. Cùng ngày, giấc mơ vô địch World Cup của hai siêu sao hàng đầu thế giới khép lại khi Argentina và Bồ Đào Nha lần lượt bị loại ở vòng 1/8. Ảnh: AFP- Kỷ niệm đẹp nhất của anh với tuyển Pháp?
- World Cup.
- Nếu không mặc áo số 10 hay số 7, anh sẽ chọn số nào?
- 29.
- Cầu thủ hài hước nhất mà anh từng thi đấu cùng?
- Ousmane Dembele. Không phải bàn cãi. Luôn luôn là anh ấy.
- Đối thủ anh muốn gặp nhất tại World Cup?
- Tôi đã gặp rất nhiều cầu thủ rồi. Có lẽ là Cristiano Ronaldo, hoặc Neymar. Vì tôi nghĩ đây sẽ là kỳ World Cup cuối cùng của họ. Sau đó họ sẽ không còn cơ hội tham dự nữa.
- World Cup 2026 sẽ kết thúc thế nào với tuyển Pháp?
- Câu này xui lắm. Không trả lời đâu. Bỏ qua.
- Trận đấu hay nhất sự nghiệp của anh?
- Trận gặp Barca, khi tôi ghi hat-trick tại Camp Nou. Tôi nghĩ mình không thể bị ngăn cản trong trận đó. Không thể cản nổi.
- Danh hiệu quan trọng nhất với anh?
- World Cup.
- Áo dài tay hay ngắn tay?
- Trời lạnh thì dài tay. Trời nóng thì ngắn tay. Phong cách với áo dài tay khác hẳn, ngầu hơn. Nhưng trời nóng mà mặc dài tay thì đúng là cực hình. World Cup ở Bắc Mỹ sẽ rất nóng. Nên chắc chắn là ngắn tay rồi.
- Chiếc áo đấu sưu tầm nào khiến anh tự hào nhất?
- Nhiều lắm. Tôi bắt đầu sưu tầm từ rất sớm. Ban đầu tôi chẳng quan tâm lắm đâu. Chính mẹ tôi là người luôn bảo: "Giữ lại đi, giữ lại đi".
Và mẹ đã đúng. Bây giờ tôi sở hữu rất nhiều chiếc áo tuyệt vời. Hầu như mọi cầu thủ lớn mà anh biết, tôi đều có áo của họ. Thậm chí còn có áo của những VĐV nổi tiếng ở các môn thể thao khác nữa.
- Lần gần nhất bố mẹ mắng anh vì một chuyện rất bình thường là khi nào?
- Lần gần nhất à? Mỗi ngày. Ngày nào cũng thế. Ngày nào tôi cũng bị nhắc nhở. Đó là một phần của cuộc sống. Mbappe hay không Mbappe thì cũng vậy thôi. Ngày nào cũng thế.
Xuân Bình (theo Sorare)





