Trên mục góc nhìn của báo Pháp L'Équipe, cựu đội trưởng Patrick Vieira tin Arsenal hội tụ mọi phẩm chất cần thiết để thắng PSG, và cho rằng thế hệ 2026 này sẽ vĩ đại hơn cả tập thể bất bại 2004 nếu vô địch Champions League.
So sánh các thời kỳ với nhau luôn là bài toán khó. Nhưng nếu Arsenal đoạt cú đúp danh hiệu Champions League và Ngoại hạng Anh, chiến tích đó sẽ còn vang dội hơn rất nhiều so với những gì chúng tôi làm được năm 2004. Nói vậy không có nghĩa là đội hình hiện tại mạnh hơn chúng tôi đâu nhé, các bạn hiểu ý tôi chứ? Kỷ lục bất bại của chúng tôi là phi thường, nhưng khi bạn thống trị cả Champions League và Ngoại hạng Anh, đó là lời khẳng định của một thế hệ kiệt xuất.
Patrick Vieira, Robert Pires và Thierry Henry trong màu áo Arsenal năm 2004. Ảnh: L'Équipe
Gần đây, có người bảo tôi thử chọn ra những cái tên trong đội hình hiện tại đủ sức chen chân vào "Invincibles" - thế hệ bất bại năm xưa. Nhìn vào đẳng cấp của những Sol Campbell, Thierry Henry hay Dennis Bergkamp, thật khó để gạt họ ra ngoài. Tuy nhiên, xét ở tập thể bây giờ, tôi cho rằng William Saliba và Gabriel Magalhaes đang là cặp trung vệ hay nhất trong ba mùa giải trở lại đây, và họ hoàn toàn xứng đáng có vị trí trong đội hình "Invincibles".
Tôi biết ở Anh, người ta hay đặt Declan Rice và tôi lên bàn cân. Về mặt tư duy chơi bóng, cậu ấy chính là người làm tôi thấy giống mình nhất. Chúng tôi có sự tương đồng ở lối chơi lăn xả và tố chất thủ lĩnh. Ở hành lang phải, Bukayo Saka là một cầu thủ xuất chúng, dù Freddie Ljungberg ngày trước cũng rất xuất sắc. Thật khó để gạt Robert Pires ra ngoài. Tóm lại, đây toàn là những lựa chọn đau đầu cả.
Chức vô địch Ngoại hạng Anh sau 22 năm chờ đợi này chính là quả ngọt từ hành trình tích lũy suốt 3-4 năm qua. Việc liên tiếp về nhì trước đó đã rèn giũa cho tập thể của Mikel Arteta sự tự tin và bản lĩnh già dặn. Tôi từng đến sân Etihad xem trận Man City thắng Arsenal 2-1 ngày 19/4. Lúc đó, truyền thông bủa vây bằng những chỉ trích tiêu cực về lối chơi của đội, cùng hàng loạt hoài nghi về khả năng vô địch. Nhưng chính những trải nghiệm xương máu suốt ba năm qua đã trui rèn cho họ một tinh thần thép.
Arteta đóng vai trò tối quan trọng. Hai năm đầu tiên cậu ấy nắm đội là chuỗi ngày vô cùng gian nan. Nhưng Arteta luôn kiên định với triết lý của mình. Cậu ấy biết chính xác mình muốn làm gì, dám đưa ra những quyết định cứng rắn để tái thiết đội hình và chấp nhận để các công thần ra đi, có lẽ vì những cầu thủ đó không còn phù hợp với tinh thần mà cậu ấy muốn xây dựng.
HLV Mikel Arteta và các học trò trong buổi tập làm quen sân Puskas Arena, Budapest, Hungary hôm 29/5/2026 trước thềm chung kết Champions League. Ảnh: Reuters
Và nếu phải tìm kiếm sự tương đồng lớn nhất với thời đại của chúng tôi, thì đó chính là khả năng - giống HLV Arsene Wenger năm xưa - xây dựng một tập thể đồng lòng, tạo ra sức mạnh tập thể vô biên. Wenger từng tạo nên một không gian mang tính gia đình, thấm đẫm vào DNA của Arsenal, và Arteta đã thực sự tái hiện được tinh thần cốt lõi đó, thứ đã bị thất lạc sau khi Wenger rời đi.
Khi chứng kiến những màn ăn mừng có sự góp mặt của gia đình các cầu thủ cho đến nhân viên CLB, bạn sẽ cảm nhận được sợi dây gắn kết vô cùng thiêng liêng và bền chặt. Và sợi dây đó cũng được chứng minh rõ nét qua các trận đấu, Arsenal chiến thắng ngay cả khi không chơi một thứ bóng đá thăng hoa...
Ngày trước chúng tôi cũng vậy thôi. Vẫn có những lúc Arsenal đá không hay, nhưng bằng bản lĩnh và tinh thần, chúng tôi vẫn biết cách kết liễu trận đấu với tỷ số 1-0 hay 2-1. Tập thể này còn trẻ, có chiều sâu ổn định, và tôi tin nền móng này đủ sức giúp họ thống trị Ngoại hạng Anh trong 4-5 mùa giải tới. Thành thật mà nói, họ đang bước vào một chu kỳ hoàng kim.
Trong số 15 cầu thủ thường xuyên đá chính, tôi không thấy ai sẽ ra đi trong tương lai gần cả. Có chăng là trường hợp của Gabriel, còn lại những Saka, Saliba, Gabriel Martinelli, Leandro Trossard, Rice đều là những cái tên vẫn còn có thể cống hiến thêm nhiều năm. Viktor Gyokeres vừa trải qua một mùa giải khó khăn vì cậu ấy là mẫu tiền đạo ưa thích khai thác khoảng trống tuyến sau, nhưng tôi thấy các đồng đội lại chưa nhồi bóng đủ cho cậu ấy. Sang mùa tới, cậu ấy sẽ là nhân tố định đoạt cục diện cho Arsenal.
PSG vô địch Champions League 2024-2025 tại sân Allianz, Munich ngày 1/6/2025. Ảnh: Reuters
Về trận chung kết Champions League ngày 30/5, tôi vô cùng háo hức. Đó chắc chắn sẽ là một bữa tiệc bóng đá đỉnh cao. Tôi luôn giữ vững quan điểm rằng tại châu Âu, chỉ có Arsenal mới là đội đủ khả năng đánh bại PSG. Xin đừng hiểu lầm, tôi cực kỳ thích tập thể PSG hiện tại. Xét trong 2-3 năm qua, họ là đội bóng hay nhất châu Âu. Họ có mọi thứ. Việc kết hợp các ngôi sao với phẩm chất cá nhân tỏa sáng rực rỡ trong một hệ thống chiến thuật tập thể chặt chẽ đến thế là điều rất đáng nể.
Tuy nhiên, Arsenal có thừa vũ khí để làm tổn thương đội bóng này, từ bộ khung thể hình lý tưởng, sự cơ động, tốc độ cho đến sức mạnh và sự hung hãn trong lối chơi.
Arsenal sở hữu khả năng phòng ngự cực tốt. Họ là một tập thể yêu thích và chấp nhận chịu trận để phòng ngự, thậm chí là phòng ngự kiên cường trong thời gian dài. Ở tuyến giữa, họ có những máy quét dồi dào năng lượng kết hợp cùng tư duy kỹ thuật đỉnh cao. Bộ ba Kvaratskhelia - Dembele - Doue của PSG là hung thần thực sự về mặt tốc độ, nhưng các hậu vệ Arsenal lại cực mạnh trong các tình huống đấu tay đôi nhờ sự bùng nổ và lối đá áp sát quyết liệt.
Và cuối cùng, chìa khóa vạn năng mà chúng ta đã nói đến rất nhiều: Arsenal là một tập thể có thể trừng phạt PSG một cách tàn nhẫn nhất từ những tình huống cố định.
Patrick Vieira là cựu tuyển thủ Pháp, khoác áo Arsenal từ 1996 đến 2005, với 279 lần ra sân và ghi 29 bàn. Ông từng là tiền vệ toàn diện, mạnh mẽ, quyết liệt nhưng cũng giàu kỹ thuật. Vieira từng cùng Arsenal vô địch Ngoại hạng Anh ba lần vào các năm 1998, 2002 và 2004.
Ở tuyển Pháp, Vieira là trụ cột của thế hệ vô địch World Cup 1998 và Euro 2000. Ông giải nghệ năm 2011, rồi chuyển sang làm HLV từ 2016. Đến nay, Viera đã dẫn dắt các CLB New York City FC, Nice, Crystal Palace, Strasbourg và Genoa.
Hoàng Thông dịch






