

Chị Thắm (bên phải) cùng một nữ công nhân đang trít khe hở giữa các miếng đá. Anh Tấn đang khoan phá dỡ mảng bê tông - Ảnh: TGCC
Mảnh đất này kỳ lạ lắm, bao dung dành cho người tứ xứ, không bao giờ hỏi bạn từ đâu tới, cứ hễ chịu thương chịu khó là thành phố sẵn sàng mở lối cho các ước mơ.
Mỗi lần về quê có dịp trò chuyện, nhiều bạn trẻ chia sẻ với tôi rằng tốt nghiệp cấp 3 sẽ vào thành phố để tiếp tục học tập và làm việc.
Nơi đây luôn đón nhận những ai đến sinh sống, lập nghiệp và muốn gắn bó lâu dài. Tôi cảm thấy vui mừng khi phần lớn đồng nghiệp, bạn bè cùng những người con từ khắp miền quê đều được mảnh đất nghĩa tình này tạo điều kiện để nỗ lực và gặt hái thành công.
Biết bao thế hệ học sinh, sinh viên ở những miền quê xa xôi đến thành phố này rồi trưởng thành. Tôi cũng từ một học sinh nghèo dắt túi vài bộ quần áo cũ cùng một ít tiền cha mẹ cho, đến đây học xong ra trường và làm việc, tất cả đều nhờ mảnh đất hào sảng này cưu mang.
Chính sự cởi mở đó đã giúp tôi được chứng kiến bao câu chuyện đời thực, mộc mạc mà đong đầy nghĩa tình.
Tôi nhớ những người công nhân cầu đường lam lũ, chịu khó gồng gánh công việc để gởi tiền về quê lo cho người thân, nuôi con, em ăn học.
Trong số đó có anh Tấn, một người công nhân cầu đường hiền lành chất phác, là lao động chính trong gia đình một mình "cày cuốc" quên ngày đêm để nuôi ba đứa con đang tuổi ăn học.
Trên những công trường xây dựng đầy nắng gió còn có nhiều phụ nữ cũng bươn chải làm các công việc nặng nhọc như phụ hồ, cắt sắt thép, khiêng gạch, cát, đá…
Tôi không bao giờ quên được câu chuyện của chị Thắm, một người con cả trong gia đình nghèo, cha mất lúc chị ấy mới 12 tuổi, bỏ lại đứa em trai mới đi chập chững. Người mẹ tảo tần đi làm thuê không đủ tiền lo cho hai con ăn học, sau đó lại lâm bệnh nặng, chị ấy đành ngậm ngùi học đến lớp 11 thì nghỉ.
Ngồi uống ly nước mát, nghe chị ấy nói về niềm mong ước đơn sơ, chịu khó làm công nhân cầu đường kiếm sao cho đủ tiền nuôi em trai ăn học, tôi mới hiểu cái nghèo có thể bủa vây nhưng tấm lòng của những người con tứ xứ tụ về đây lúc nào cũng đong đầy.
Mảnh đất này còn hào sảng, ôm ấp cho các ước mơ khởi nghiệp dù mộc mạc nhất. Tôi biết có nhiều người từ chiếc xe hủ tiếu gõ, cái sạp bán hàng nhỏ xíu nơi góc chợ hay tiệm sửa xe đơn sơ đầu hẻm, nhờ sự cởi mở của thị trường và lòng rộng rãi của người dân mà dần dà ăn nên làm ra, tạo dựng được cơ nghiệp lớn.
Dù đến từ đâu, khi đã nếm trải vị mồ hôi trong công việc, hẳn trong lòng ai cũng cuộn lên niềm vui khi gắn bó với TP.HCM.
Tôi còn nhớ câu chuyện của một người chú quê ở Quảng Ngãi vào TP.HCM ban đầu dự định phụ hồ, sau đó chọn đạp xích lô để nuôi đứa con trai ăn học.
Từ những cuốc xe thấm đẫm mồ hôi trên đường phố, đứa con trai của chú đã thành danh, học hành đỗ đạt.
Thành phố như tiếp thêm động lực, chất xúc tác biến những giọt mồ hôi mặn chát của cha mẹ, anh chị trở thành bệ phóng nuôi dưỡng ước mơ cho những đứa con, đứa em học hành thành tài, rồi từ những mái nhà ở miền quê đã có không ít tiến sĩ, thạc sĩ, bác sĩ, kỹ sư cho đời.
Khát vọng phát triển chưa bao giờ gián đoạn. Từ những viên gạch đầu tiên trong thời kỳ đổi mới cho đến các siêu công trình hôm nay, mạch chảy kiến tạo luôn tiếp nối.
Lịch sử đã ghi dấu ấn TP.HCM là cái nôi cho những tư duy đổi mới, một thành phố dám "xé rào" trong phát triển để khơi thông nguồn lực kinh tế và đưa đời sống Nhân dân đi lên.
Nhờ sự góp sức của bao thế hệ người lao động cho sự phát triển hôm nay, trong đó có nhiều công trình giao thông có quy mô từ nhỏ đến lớn đã được xây dựng hoàn thành đưa vào sử dụng.
Là một người có nhiều năm làm trong lĩnh vực xây dựng, tôi cảm thấy vui mừng và kỳ vọng trước bức tranh hạ tầng thành phố đang bước vào giai đoạn khởi sắc mạnh mẽ. Vành đai 3 đang tăng tốc về đích.
Nhiều dự án chiến lược cũng đồng loạt được kích hoạt như cao tốc TP.HCM - Mộc Bài bám theo hành lang phía Tây, vành đai 4 giúp kết nối liên vùng cùng các siêu công trình đường biển kết nối khu vực Cần Giờ - Vũng Tàu, cầu Cần Giờ kết nối xã đảo, cầu Phú Mỹ 2 nối với khu Nam.
Sự khởi sắc từ các công trình cầu đường Nguyễn Khoái hay mở rộng quốc lộ 1, quốc lộ 22, quốc lộ 13 đã chứng minh một tư duy làm hạ tầng thần tốc. Khi cơ sở hạ tầng được hoàn thành toàn bộ, hệ thống giao thông huyết mạch được khơi thông toàn diện, người dân sẽ không còn phải chịu cảnh kẹt xe và ngập nước.
Từ góc nhìn chuyên môn, tôi hiểu rằng sự hiện đại về hạ tầng chỉ mới là phần vỏ vật chất bên ngoài. Để kiến tạo một đô thị có chất lượng sống tốt thì cốt lõi nằm ở những giải pháp bền vững gắn liền với bài toán an sinh xã hội, lồng ghép cái nghĩa tình vào từng quy hoạch.
Như khi làm các dự án hạ tầng, công tác bồi thường hỗ trợ tái định cư cho người dân bị ảnh hưởng phải được thực hiện bằng sự thấu hiểu và hạn chế tối đa việc bị tách rời khỏi bán kính sinh kế lâu đời, đảm bảo được thụ hưởng thành quả phát triển.
Việc phát triển nhà ở xã hội đồng bộ sẽ giúp tạo bước đột phá an cư cho số đông, có giá cả vừa túi tiền cho người lao động.
Một khi người lao động có được một mái nhà an cư ổn định, chỉ số hạnh phúc toàn xã hội sẽ thực sự nâng lên cao hơn, càng mang lại sự tử tế mà mình từng nhận được để cùng nhau vun đắp cho thành phố ngày càng phát triển và luôn sâu nặng nghĩa tình.









