Tôi từng tránh câu hỏi 'tuổi già của mình sẽ ra sao' đến khi có biến cố của gia đình

15 시간 전 9

 'Về già mình sẽ ra sao?' - Ảnh 1.

Chuẩn bị từ lúc nào để tuổi già sống vui, sống khỏe?- Ảnh: QUANG ĐỊNH

Bộ Y tế đề xuất hướng dẫn người từ 40 tuổi chuẩn bị cho tuổi già, nhiều người nói "sớm quá!". Tôi cũng từng nghĩ sớm quá!

Nhiều câu hỏi về tương lai nhưng thiếu câu hỏi về tuổi già

Lúc còn đi học, tôi nhiều lần đặt câu hỏi: lớn lên mình sẽ thế nào, tương lai ra sao?

Khi bắt đầu đi làm tương đối ổn định lúc khoảng 25 tuổi, có thu nhập tôi cũng đặt câu hỏi: mình đi làm vì điều gì, tiền lương chi tiêu ra sao, bản thân mong muốn điều gì cho những năm kế tiếp, để đạt được những điều đó thì phải làm gì, có lập gia đình hay không, sẽ sinh mấy đứa con…

Nhiều bạn bè tôi cũng có những câu hỏi như tôi. Nhưng có vài vấn đề chúng tôi tránh nghĩ và bàn bạc đến: về già mình ra sao, lỡ có biến cố thì mình thế nào? 

Vì nghĩ đến mình ở tuổi 60 - 70, da nhăn nheo, tóc rụng, mắt mờ, tai lãng… thật không phải là điều vui gì. Tôi cố tránh nghĩ đến nó với kỳ vọng mọi thứ sẽ tốt đẹp như khi mình 25-40 tuổi.

Nhưng khi bước qua tuổi 45, tôi chứng kiến nhiều biến cố của chính gia đình mình, của bạn bè, của đồng nghiệp… từ sức khỏe, công việc cho đến tài chính. Từ đó, tôi bắt đầu nghiêm túc hỏi: về già mình sẽ ra sao? Nếu biến cố xảy ra thì xoay sở thế nào?

Xây dựng kế hoạch từ khi mới ra trường

Tôi có người bạn nay 35 tuổi nhưng đã có kế hoạch chi tiết cho tuổi 70. Bảng kế hoạch của bạn tôi thường xuyên thay đổi theo hướng tốt hơn. Bạn ấy vừa nhận bằng thạc sĩ và chuẩn bị học tiến sĩ dù trước đó không có kế hoạch học thêm như vậy. 

"Học thêm không thừa, kiến thức hồi đại học không đủ để theo kịp thời đại AI nữa rồi, có thêm cái bằng cũng không thừa", bạn nói vậy.

Bạn tôi kể rằng kế hoạch này được bạn xây dựng từ ngày mới ra trường, xin việc ở đâu, làm thêm những công việc gì, tích lũy tài sản ra sao, đầu tư thế nào. 

Kế hoạch thường xuyên thay đổi và bạn tôi cập nhật thêm những mốc mới, những dự định và biến cố mới. Nhưng có một điều không thay đổi là bạn luôn nỗ lực mỗi ngày: luôn làm việc, tiết kiệm và dự phòng.

Trong một đợt chỗ làm sa thải nhân viên số lượng lớn, có cả bạn. Trong khi rất nhiều đồng nghiệp hoang mang, lo lắng chưa biết sẽ làm gì thì bạn tự tin mình có ngay công việc khác tốt hơn và một nguồn tiền dự phòng đáng kể.

Một người bạn khác của tôi, chồng làm kinh doanh nên bạn chỉ ở nhà chăm con, cuộc sống có của ăn của để, khá thong thả. Đang yên lành thì chồng bạn đột quỵ ở tuổi 50. Gia đình bất ngờ, xoay trở không kịp. Tiền kiếm được giảm, tiền đổ ra điều trị như nước chảy xiết. Mọi thứ bỗng dưng đảo lộn theo cách không ai ngờ, không ai nghĩ.

Một số bạn tôi làm kinh doanh và có nguồn tài chính ổn định, thành công. Sau dịch COVID-19 bỗng dưng sụp đổ, U50 phải gầy dựng từ đống nợ, còn gian nan hơn thời mới ra trường tay trắng.

Nghĩ đến tuổi già là trách nhiệm của mỗi người

Với những ai cho rằng Bộ Y tế ra khuyến cáo quá sớm, tôi hy vọng họ đã trù liệu, đã chuẩn bị rất chu đáo cho tuổi 60-70 của mình và gia đình. Vì đó là trách nhiệm của mỗi gia đình, mỗi cá nhân là chính chứ không phải chỉ của xã hội hay của Nhà nước.

Đáng lo ngại, một số người lạc quan thái quá khi nghĩ rằng bản thân mình tới 60-70 thì vẫn khỏe, vẫn vui vẻ tung tăng, vẫn ổn định, vững vàng nên chẳng vội gì chuẩn bị cho tuổi già.

Ngược lại, có người bi quan khi cho rằng đang tất bật lo cơm áo gạo tiền, trước mắt lo không xong nên chưa có thời gian để lo cho tuổi già.

Nhưng những người đang khó khăn chưa thể tích lũy lại cần phải nghĩ đến tuổi già. Vì tuổi 40 còn sức để nghĩ, còn thời gian đề tính toán và còn cơ hội để thay đổi. Đơn giản như chi tiêu có kế hoạch hơn hay dành thời gian luyện tập mỗi ngày, giảm uống rượu, bia, tạo dựng những mối quan hệ lành mạnh…

Bây giờ 40 tuổi không nghĩ, 10-20 năm nữa mới nghĩ thì liệu lúc đó có còn thời gian, sức khỏe và cơ hội thực hiện nữa hay không?

전체 기사 읽기