Trong bài viết trên tạp chí The Players' Tribune, hậu vệ Man Utd và đội tuyển Bồ Đào Nha Diogo Dalot chia sẻ những câu chuyện xúc động về Jose Mourinho, Cristiano Ronaldo và tiền đạo quá cố Diogo Jota.
Cú điện bất ngờ của Mourinho
Chúng tôi đang ngồi trong một quán cà phê ở Braga, ăn bánh kếp với sữa chua. Tôi và một người bạn. Năm 2018. Khi đó tôi đang chơi cho Porto, nhưng hôm ấy chỉ đơn giản là thư giãn ở quê nhà miền bắc Bồ Đào Nha. Trời vào xuân, nắng đẹp. Tôi chuẩn bị cắn thêm một miếng bánh thì cậu bạn nghiêng người qua bàn và nói: "Nghe này, sắp có người gọi cho cậu đấy".
Tôi hỏi: "Ai cơ?".
"Cậu sẽ phát điên cho mà xem".
"Gì? Ai???".
"Mourinho".
"Thôi đi".
Người bạn lúc đó làm việc cùng đại diện của tôi. Tôi mới 19 tuổi và vừa được đôn lên đội một Porto. Trước đó, chúng tôi từng nói chuyện với các giám đốc thể thao, nhưng chưa bao giờ được một HLV gọi trực tiếp.
Một lúc sau, điện thoại của cậu ấy đổ chuông. Cậu ấy đưa máy cho tôi. Tôi cầm lấy rồi chạy sang bên kia đường. Khi bắt máy, đúng là ông ấy. Jose Mourinho.
Ông ấy nói đúng những gì tôi muốn nghe. Rằng tôi có tài năng. Rằng tôi mạnh mẽ. "Tôi chỉ cần một lần kiểm chứng thôi", ông nói.
Mourinho đã theo dõi tôi khi Porto gặp Liverpool ở Anfield vài tuần trước đó, bởi tôi đối đầu với Sadio Mane. "Cậu đã khóa chặt cầu thủ chạy cánh hay nhất thế giới. Giờ hãy đến chơi cho tôi", ông nói.
Tôi cúp máy và thấy bạn mình đang nhìn qua ô cửa kính quán cà phê, kiểu như: "Thế nào rồi?".
Tôi giơ bàn tay phẳng lên rồi nâng dần về phía bầu trời, như một chiếc máy bay đang cất cánh.
Chúng ta chuẩn bị bay cao rồi, bạn tôi. Chúng ta sẽ đến Man Utd.
Hậu vệ Diogo Dalot và HLV Jose Mourinho thời còn làm việc ở Man Utd mùa giải 2018-2019. Ảnh: GoalVài ngày sau, tôi nhận tin mình phải phẫu thuật.
Tôi gặp vấn đề ở đầu gối phải trong buổi tập. Sau khi chụp MRI, bác sĩ nói tôi sẽ phải nghỉ 5 tháng. Chấn thương sụn chêm. Chấn thương nghiêm trọng đầu tiên trong sự nghiệp. Không thể tin nổi.
Đúng lúc tôi lên xe để lái về nhà, người đại diện gọi điện. Tôi nói: "Tôi phải phẫu thuật. Mọi thứ kết thúc rồi".
Đầu dây bên kia im lặng. "Alo?", tôi nói.
Anh ấy đáp: "Tôi không biết phải nói thế nào, nhưng mọi thứ đã xong hết rồi. Giấy tờ hoàn tất. Giám đốc của họ đang trên đường tới nhà cậu. Cậu chỉ cần ký nữa thôi".
"Thế giờ sao? Họ còn ký với tôi không?"
"Tôi không biết".
Trên đường lái xe về Braga, tôi chắc chắn thương vụ đã đổ bể. Về đến nhà, tôi nhắn tin cho Mourinho báo về ca phẫu thuật. Tôi, bố mẹ và người đại diện chỉ biết ngồi chờ.
Bố tôi liên tục hỏi: "Có tin gì chưa?".
"Chưa".
Tôi đổ mồ hôi. Tôi run lên. Cuối cùng. Ting!
Mọi người đều nhìn tôi. Tôi nhìn xuống màn hình. Tin nhắn từ Mourinho: "Diogo, tôi không quan tâm đến chấn thương đó. Cậu sẽ nghỉ 5 tháng. Nhưng tôi ký hợp đồng với cậu cho 10 năm tới".
Bạn không thể tưởng tượng nổi đã có bao nhiêu nước mắt rơi xuống. Mẹ tôi khóc. Bố tôi bật khóc theo cách mà tôi chưa từng thấy. Ngay cả người đại diện của tôi cũng đỏ hoe mắt. Mười giây trước đó là ngày tồi tệ nhất cuộc đời tôi. Và rồi Mourinho nhìn thấy ở tôi điều mà chính tôi cũng chưa từng nhìn thấy ở bản thân.
Bị thất sủng ở Man Utd, và Maldini giúp lấy lại tự tin ở Milan
Ba tháng sau, tháng 12/2018, Mourinho bị sa thải. Tôi thực sự buồn. Ông ấy tin tưởng tôi sâu sắc đến mức giữa chúng tôi đã hình thành một sự gắn kết đặc biệt. Rồi chúng tôi có HLV mới.
Mùa hè sau đó, chúng tôi có hậu vệ phải mới. Mùa giải kế tiếp, tôi nghĩ mình chỉ đá khoảng 10 trận trên mọi đấu trường. 10 trận.
"Dalot vắng mặt vì chấn thương".
"Dalot ngồi dự bị hôm nay".
"Dalot không có tên trong danh sách đăng ký".
Tôi cảm thấy xấu hổ khi phải ngồi trên khán đài. Có những trận tôi xem cùng khu vực dành cho lãnh đạo CLB, và các CĐV bên cạnh hỏi: "Sao cậu không được đá?".
Tôi thậm chí không biết phải trả lời thế nào. Tôi không chấn thương. Tôi chỉ không được chọn. Tôi xấu hổ đến mức bắt đầu xuống phòng thay đồ xem trận đấu một mình qua màn hình TV.
Tôi từng chơi cho Porto. Tôi từng được xem là một tài năng lớn. Giờ đây tôi thậm chí còn không có mặt trên băng ghế dự bị. Tôi đang lãng phí những năm tháng của mình. Tôi đang đánh mất thời gian. Tôi đang làm gì ở đây?
Tiền đạo Luis Diaz bị Diego Dalot truy cản trong trận Man Utd hòa Liverpool 2-2 ở vòng 32 Ngoại hạng Anh trên sân Old Trafford, thành phố Manchester ngày 7/4. Ảnh: ReutersKhi được cho mượn tới Milan vào mùa hè năm sau, kế hoạch của tôi luôn là trở lại Man Utd. Milan khiến tôi cảm thấy mình lại là một cầu thủ bóng đá thực thụ. Tôi học được rất nhiều điều ở đó, đặc biệt từ Paolo Maldini.
Ông có thể ngồi cả ngày trong văn phòng, uống espresso và đơn giản là Paolo Maldini. Nhưng không. Ngày nào ông ấy cũng có mặt ở sân tập. Nắng, mưa hay giá lạnh. Ông luôn đứng đó quan sát chúng tôi.
Một ngày nọ, Maldini gọi tôi ra nói chuyện riêng. Tôi nghĩ ông sẽ cho tôi lời khuyên chiến thuật. Đánh chặn thế này. Tắc bóng thế kia. Nhưng ông chỉ nói về tâm lý. "Diogo, cậu đang cố gắng quá mức. Hãy bình tĩnh. Cậu là một cầu thủ tuyệt vời. Mọi chuyện rồi sẽ ổn".
Khi Maldini tin tưởng bạn, làm sao bạn có thể không tin vào chính mình?
Những chuyện chưa từng kể về Cristiano Ronaldo
Tạ ơn Chúa, thần tượng của tôi hóa ra lại là một trong những người tuyệt vời nhất tôi từng gặp. Chúng tôi có thể trò chuyện hàng giờ trong khách sạn, trong phòng gym hay bên bàn ăn.
Thời điểm đó, tôi thích Milan đến mức nghĩ rằng biết đâu đôi bên có thể tìm được một giải pháp để tiếp tục gắn bó. Họ thực sự muốn giữ tôi lại, và tôi cũng có những cuộc gặp với các CLB khác.
Một ngày nọ, tôi nhận được tin nhắn từ Cristiano. "Cậu nhóc, hãy ở lại Man Utd. Tôi sắp trở lại Manchester."
Anh ấy nói Man Utd là CLB tuyệt vời nhất thế giới. Anh ấy nói chúng tôi sẽ trở lại đỉnh cao nếu thay đổi được một vài điều. Anh ấy sẽ giúp tôi và chúng tôi sẽ cùng nhau chơi rất nhiều trận đấu.
Tôi nói chuyện với người đại diện. Mourinho từng muốn tôi ở đó trong 10 năm. Làm sao tôi có thể rời đi chỉ sau hai năm?
Cristiano Ronaldo (trái) chào hậu vệ Diogo Dalot sau chiến thắng của Bồ Đào Nha trước Thụy Sĩ ở vòng 1/8 World Cup 2022 trên sân Lusail, Qatar ngày 6/12/2022. Ảnh: AFPMùa giải sát cánh cùng Cristiano là lúc tôi thực sự trưởng thành, cả trong tư cách cầu thủ lẫn con người. Tôi không thể đếm nổi bao nhiêu lần anh ấy dự đoán đúng mọi chuyện, bởi anh ấy hiểu quá rõ điều gì cần thiết để vươn tới đỉnh cao.
Nếu ai đó bỏ qua một hiệp tập trong phòng gym, anh ấy sẽ nhận ra ngay. Chúng tôi từng có một tiền đạo chơi rất hay trong mùa đầu tiên tại CLB, nhưng Cristiano nói: "Cậu ta sẽ không thành công ở đây đâu".
Tôi đáp: "Cris, hôm nay cậu ấy vừa ghi hai bàn mà".
Anh ấy nói: "Ừ, nhưng cậu ta không có ngọn lửa để đi tìm bàn thứ ba".
Khi đối thủ của bạn là Messi, chẳng điều gì bao giờ là đủ cả.
Tôi học được rất nhiều từ Cristiano. Có lần chúng tôi đang ăn trưa trước trận gặp Young Boys ở vòng bảng Champions League, anh ấy nói: "Tôi rất lo lắng".
Người đàn ông đó đã vô địch giải đấu này năm lần. Nhưng anh ấy vẫn khao khát chiếc cúp thứ sáu đến mức ấy. Thú thật, tôi nghĩ anh ấy đang đùa. Nhưng rồi tôi nhìn xuống dưới bàn. Chân phải của anh ấy đang run.
Anh ấy có khả năng xử lý mọi cảm xúc chỉ trong ba giờ đồng hồ. Có lần anh ấy bị đẩy lên ghế dự bị ở Man Utd và hoàn toàn không thể chấp nhận điều đó. Anh ấy la hét. Anh ấy chửi thề.
Tôi hỏi: "Cris, anh ổn chứ?".
Anh ấy đáp: "Cho tôi ba tiếng".
Ba tiếng sau, anh ấy bình tĩnh trở lại.
Anh ấy nói: "Ừ, tôi đang tức giận. Nhưng cậu nghĩ điều đó sẽ ảnh hưởng đến phần còn lại trong ngày của tôi sao?".
Ngay cả bây giờ, mỗi lần gặp nhau ở đội tuyển quốc gia, anh ấy vẫn nói: "Diogo, tôi đang thử một thứ mới".
Một thiết bị y tế. Một phương pháp hồi phục. Một mô hình tư duy. Chúng tôi gọi chúng là những "cơ chế". "Này Cris, lại có cơ chế mới à? Có gì cho tôi học hỏi không?", tôi thường hỏi.
Với tôi, thật hoàn toàn điên rồ khi có ai đó còn tranh luận liệu anh ấy có nên dự World Cup hay không.
Anh ấy có còn chạy như năm 22 tuổi không? Không.
Anh ấy có ghi gần một bàn mỗi trận không? Có.
Anh ấy có khiến tất cả chúng tôi chơi tốt hơn không? Có.
Người đàn ông ấy đã 41 tuổi. Anh ấy chẳng cần phải có mặt ở đây, thi đấu cùng những cầu thủ trẻ đến mức có thể là con mình. Nhưng anh ấy vẫn ở đây. Mỗi lần gặp anh ấy, chúng tôi lại khôn ngoan hơn một chút.
Ký ức về Diogo Jota và World Cup vì Diogo Jota
Khi chúng tôi mất Diogo Jota mùa hè năm ngoái, tôi từ chối tin đó là sự thật. Tôi đang tập riêng ở Bồ Đào Nha thì nhìn thấy khoảng mười tin nhắn từ người đại diện.
Tôi gọi cho Bruno. Tôi nhắn tin cho bất kỳ ai có thể biết chuyện. Ngay cả khi cái chết của cậu ấy được xác nhận, mọi thứ vẫn quá khủng khiếp, khiến tôi không thể tin nổi. Mới vài tuần trước thôi, chúng tôi còn cùng nhau nâng cao chiếc Cup Nations League.
Tôi vẫn có thể hình dung cậu ấy đứng cạnh mình, giơ cao chiếc cúp và nhảy múa dưới cơn mưa giấy màu.
Cậu ấy vừa kết hôn, có ba đứa con tuyệt vời. Mới 28 tuổi. Và vẫn còn quá nhiều điều để cống hiến.
Diogo Dalot (phải) tranh bóng với tiền vệ Diogo Jota trong trận tứ kết Cup FA giữa Wolverhampton Wanderers và Man Utd trên sân Molineux, thành phố Wolverhampton, Anh ngày 16/3/2019. Ảnh: AFPĐược làm đồng đội của cậu ấy là một vinh dự. Tôi nhớ một trong những lần đầu tiên chúng tôi cùng ngồi dự bị cho đội tuyển Bồ Đào Nha. Chúng tôi chỉ đang xem trận đấu như bình thường. Một quả ném biên được trao cho đối thủ. Đột nhiên Diogo Jota bật dậy khỏi ghế, lao ra sát đường biên và bắt đầu quát trọng tài thứ tư.
"Làm sao ông không thấy được chuyện đó?".
"Bao giờ ông mới thổi cho chúng tôi một lần đây?".
"Thôi nào".
Tôi nói thật đấy, cậu ấy gây áp lực kinh khủng.
"Rõ ràng bóng chạm chân họ mà".
"Tôi còn nhìn thấy từ ghế dự bị cơ mà".
À mà tôi quên chưa nói. Đó chỉ là một trận giao hữu. Khi Diogo Jota ngồi xuống lại, tôi gần như thấy lo cho cậu ấy.
"Diogo, cậu ổn chứ?", tôi hỏi
Các bạn biết cậu ấy làm gì không? Cậu ấy quay sang và mỉm cười. "Tất nhiên rồi. Phải tạo áp lực lên trọng tài chứ", cậu ấy nói.
Đó chính là Diogo Jota. Tất cả chúng tôi đều biết cậu ấy xứng đáng được thi đấu nhiều hơn cho đội tuyển. Nhưng ngay cả khi ngồi dự bị, cậu ấy vẫn khiêm tốn và luôn tìm cách giúp đội bóng.
Cậu ấy thậm chí còn nhớ tên các trọng tài.
"Này Mike, bọn trẻ nhà anh thế nào rồi? Vẫn ổn chứ? Nhân tiện thì quả bóng vừa rồi là của chúng tôi đấy nhé. Anh còn nợ chúng tôi một quyết định".
Tôi từng nghe những cầu thủ ngồi dự bị mong đội nhà thua trận, bởi như thế họ sẽ có cơ hội ra sân. Diogo Jota không bao giờ như vậy. Cậu ấy luôn biến mọi hoàn cảnh thành điều tích cực.
Khi quan tài của cậu ấy được đưa ra khỏi nhà thờ, và tôi nhìn thấy nỗi đau mà người vợ đang chịu đựng, trái tim tôi như vỡ thành ngàn mảnh.
Trên xe của đội tuyển Bồ Đào Nha, Diogo luôn ngồi cạnh Ruben Neves, người bạn thân nhất của cậu ấy trong đội. Nhưng ở đợt tập trung tiếp theo, chỗ ngồi đó bỏ trống.
Ruben ngồi một mình. Bạn có thể thấy rõ cậu ấy không biết phải đối diện với điều đó như thế nào. Không ai trong chúng tôi biết. Tôi nghĩ điều duy nhất chúng tôi có thể làm là tiếp tục theo đuổi giấc mơ của Diogo Jota
Cậu ấy khao khát biết bao được nhìn thấy Bồ Đào Nha trở thành nhà vô địch thế giới. Chúng tôi sẽ không chỉ chiến đấu vì đất nước mình.
Chúng tôi sẽ chiến đấu vì Diogo Jota.
Xuân Bình lược dịch






