
Gia đình ông Huỳnh Văn Mười đoàn tụ chuyện trò không ngớt từ khi nghe thông tin về việc tìm thấy hài cốt liệt sĩ ở công viên Lê Thị Riêng - Ảnh: SƠN LÂM
Sau buổi chiều 6-7 được UBND xã Vàm Cỏ, Sở Nội vụ, Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Tây Ninh và Bộ Tư lệnh TP.HCM đến để xác minh thông tin rồi đông đảo hàng xóm, phóng viên đến lan tỏa câu chuyện đến khuya, sáng nay gia đình ông Mười cứ áy náy mãi về việc không kịp "thết gà đãi khách" cho chu đáo.
Bùng lên hy vọng suốt 58 năm
"Nghe được thông tin liệt sĩ tên Huỳnh Văn Quên, tụi tui mừng quá, thằng Mười nó kêu cả nhà lại rồi chạy lên xã thông báo", bà Huỳnh Thị Lê năm nay 72 tuổi nhưng giọng nói vẫn rổn rảng rặt kiểu miền Tây.
Qua nay, bà Lê kể đi kể lại không biết bao nhiêu lần về câu chuyện người anh hai của mình. Cứ có người đến là bà lại kể không biết mệt.
"Sau anh hai Quên con đầu, có thêm hai người con trai nữa thì đến tui. Sau tui có thêm 6 đứa em nữa. Năm anh hai mất tui cũng lớn rồi nên nhớ rõ về anh mình lắm. Nếu còn sống thì năm nay ảnh 78 tuổi rồi", bà Quên kể.
16 tuổi, ông Quên tham gia các hoạt động văn nghệ phục vụ cách mạng, đến năm 18 tuổi thì chính thức nhập ngũ. Mỗi lần anh hai từ đơn vị về, bà vẫn cùng cha thay nhau chống xuồng theo con rạch trước nhà ra sông Vàm Cỏ Tây đón.

Sở Nội vụ tỉnh Tây Ninh thu thập thêm thông tin từ gia đình để xác minh vào tối 6-7 - Ảnh: SƠN LÂM
"Tết Mậu Thân (1968 - PV), gia đình đã nghe tin anh hai đi đánh trận thua ở cầu Chữ Y rồi mất tích. Cũng xác định là anh mất rồi. Khóc thôi chớ làm được gì. Thời đó đâu có dám công khai, có cho đi nhận về cũng không ai dám đi", bà Lê nói rành rọt.
Năm 1977, gia đình bà chính thức nhận được giấy báo tử. Lúc này bà Lê mới rướm nước mắt: "Sau đó mẹ tui nhận trợ cấp mẹ liệt sĩ. Hồi đó nghèo khổ, chữ nghĩa đâu có nhiều nên đâu ai để ý đến giấy tờ. Sau có người nói tên anh hai ghi sai là Quyên gì đó, cũng kệ".
Mấy anh em ông Mười qua nay cũng rôm rả chuyện tên anh hai trong giấy tờ là Quyên. "Đó là tên con gái, đâu ai đặt cho con trai, gia đình thì gọi anh Quên từ đó giờ", ông Mười lại nói chen vào.
Năm 2013, khi làm giấy tờ trao bằng Tổ quốc ghi công, cái tên Huỳnh Văn Quên lại được ghi đúng như gia đình mong muốn. Sau khi mẹ ruột mất, gia đình ông Huỳnh Văn Chín, người anh kế ở cách nhà ông Mười mấy căn, đem tấm bằng về thờ.
Nghe tin bộ hài cốt tìm thấy ở công viên Lê Thị Riêng, cả nhà lại bùng lên hy vọng "được gặp lại anh một lần, thờ cúng cho mãn nguyện, sum họp đầy đủ gia đình".
"Sau trận này hòa bình rồi cưới"
Sáng nay, ông Mười và người em được đưa đi lấy mẫu ADN, về tới nhà thì bà Nguyễn Thị Lê cũng đã về đoàn tụ. Cả nhà gọi bà Lê là "chị hai", xem như ruột thịt trong gia đình dù bà và người anh liệt sĩ của họ chưa tổ chức đám cưới.

Bà Lê với đôi bông tai được mẹ chồng tặng, đôi mắt đỏ hoe từ khi nghe thông tin về tên "Huỳnh Văn Quên", trùng với tên người thương đã mất liên lạc hơn 58 năm - Ảnh: SƠN LÂM
"Nhà tui ở chỗ đơn vị ảnh đóng quân (nay thuộc xã Vàm Cỏ - PV), phục vụ may vá, gánh nước này kia cho bộ đội. Lớn hơn ảnh hai tuổi, gặp nhau được mấy bữa thì ảnh nói ảnh thương. Rồi hai đứa quen nhau", giọng hơi yếu vì đã qua một trận bạo bệnh và đã ở tuổi 80, nhưng bà Lê vẫn còn minh mẫn, kể rõ ràng những câu chuyện từ 60 năm trước.
Thi thoảng, bà Lê được người thương dẫn về nhà chơi. "Gần Tết Mậu Thân, đơn vị anh đã định ra thông báo, nhưng anh nói để đi đánh trận này xong là hòa bình rồi cưới. Nói vậy rồi đi luôn", bà Lê lại khóc, như hôm qua khi nghe mấy anh em ông Mười gọi nói thông tin về liệt sĩ mới được tìm thấy ở công viên Lê Thị Riêng.
Nghe tin người con trai đầu mất trong chiến tranh, mẹ của ông Mười gọi bà Lê về đeo một đôi bông tai, nhận là con dâu. Bà Lê tiếp tục theo phục vụ cách mạng cho đến ngày hòa bình thực sự năm 1975.
Bà Lê sống với một mối tình duy nhất cho đến nay. Ngày cha, mẹ của ông Mười mất, bà Lê đều về quấn khăn tang. Những dịp trọng đại của gia đình ông Mười, bà đều có mặt. Hôm qua bà cũng được các em gọi về, nhưng nay mới đến kịp.
58 năm, những lá thư ông bà gửi cho nhau trong hai năm yêu đương đều đã bị mối mục, hư nát rồi mất như nhiều giấy tờ khác mà bà đã từng cất giữ rất kỹ. Chỉ còn những ký ức về người chồng sắp cưới là liệt sĩ chưa hề mai một.
"Thư về mong đợi thư lên/ Thư đi đừng lạc anh chờ nghe thư", sau những cơn xúc động, bà Lê bất chợt cười tủm tỉm, trẻ lại khi đọc những câu thơ người yêu gửi cho bà ở tuổi tròn đôi mươi.
Cả gia đình đang chờ đợi kết quả đối chứng ADN với người liệt sĩ vừa tìm thấy ở công viên Lê Thị Riêng.
Họ hy vọng lần này không lạc nhau nữa.








