Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra

3 시간 전 10

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 1.

Buổi sáng ở một căn nhà nhỏ tại Đồng Nai bắt đầu bằng những nhịp sinh hoạt rất đỗi quen thuộc.

Chị Nguyễn Thị Thanh Hương dậy sớm, đi tập yoga, ghé chợ, chuẩn bị bữa cơm gia đình rồi lại quán xuyến những việc quen thuộc trong nhà.

Nhìn chị tràn đầy năng lượng, nụ cười tươi và nói chuyện nhẹ nhàng, khó hình dung người phụ nữ này đã 58 tuổi và vừa đi qua một giai đoạn điều trị bệnh nhiều thử thách.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 2.

"Giờ thì tôi thấy ổn hơn nhiều rồi. Cuộc sống cũng dần quay trở lại như trước. Buổi sáng tôi vẫn tập yoga, cái này tôi tập mấy năm rồi, thành thói quen. Nhiều người còn khen tuổi này rồi mà sao chị dẻo dai thế", chị Hương cười.

Cái "ổn" trong câu nói ấy không đơn thuần là sức khỏe đã khá hơn. Đó còn là sự ổn định về tinh thần sau những tháng ngày điều trị, là cảm giác mình vẫn còn làm chủ được cuộc sống, vẫn có thể tiếp tục những điều quen thuộc mà trước đây chị từng xem là bình thường.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 3.

Trước khi phát hiện bệnh, chị Thanh Hương vốn là người có ý thức chăm sóc sức khỏe, tập luyện yoga đều đặn, duy trì khám sức khỏe định kỳ hằng năm.

Những lần đi khám, các chỉ số đều được bác sĩ đánh giá tốt. Nếu nhìn vào cách chuẩn bị cho cuộc sống, có thể thấy chị là người luôn nghĩ trước một bước.

Với chị, sức khỏe và tài chính là hai việc không nên chờ đến khi có biến cố mới bắt đầu lo liệu. Từ nhiều năm trước, khi còn đi làm, chị đã quen với việc tự chăm sóc bản thân, tự sắp xếp tài chính và hạn chế tối đa việc phải phụ thuộc vào con cái.

Cũng từ suy nghĩ cần phải có sự chuẩn bị cho tuổi về hưu, năm 2022, sau khi con gái tham gia bảo hiểm trước, chị Hương tìm hiểu thêm và quyết định tham gia sản phẩm FWD Đón đầu thay đổi 3.0, đúng vào độ tuổi 55.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 4.

Khi ấy, quyết định này với chị không xuất phát từ nỗi lo quá lớn hay một dự cảm đặc biệt nào. Chị xem đó như một việc cần làm khi còn khỏe, nhất là khi bản thân đang bước dần đến tuổi nghỉ hưu, giai đoạn mà thu nhập không còn ổn định như trước nhưng các rủi ro sức khỏe lại có thể tăng lên.

"Bây giờ tôi mới thấy tham gia bảo hiểm không bao giờ là muộn. Còn lúc đó không nghĩ gì nhiều đâu, chỉ là thấy cần thì làm thôi. Với tôi, khi mình còn chủ động được thì nên chuẩn bị trước. Nếu sau này có chuyện gì, mình vẫn còn cách lo cho mình, không phải phụ thuộc vào con cái", chị nói.

Trong buổi trò chuyện ngày hôm ấy, chị Hương nhiều lần nhắc đến 2 từ "chủ động". Chị không phủ nhận tình thương và sự quan tâm của con cái, nhưng chị cho rằng mỗi người con đều có gia đình, con cái, công việc và trách nhiệm riêng. Nếu cha mẹ còn có thể chủ động tự chuẩn bị cho mình, đó cũng là một cách thương con.

Quan điểm này khiến câu chuyện của chị trở nên gần gũi với nhiều gia đình Việt Nam hiện nay. Khi tuổi già đến, nhiều người vẫn quen nghĩ con cái sẽ là chỗ dựa chính.

Nhưng trong đời sống hiện đại, áp lực công việc, chi phí sinh hoạt và trách nhiệm gia đình khiến việc chăm sóc cha mẹ khi có biến cố trở thành một gánh nặng không nhỏ, dù con cái luôn sẵn lòng.

Chị Hương không muốn các con phải rơi vào tình thế khó xử ấy. Điều chị thực sự lo lắng không phải là chuyện ai sẽ chăm sóc mình, mà là nỗi sợ trở thành gánh nặng khi các con còn đang bận rộn với gia đình, công việc và cuộc sống riêng.

Vì vậy, chị mong rằng khi sức khỏe gặp vấn đề, mình vẫn có thể chủ động lo liệu phần nào, tự đưa ra quyết định khi còn minh mẫn và hạn chế tối đa việc làm xáo trộn cuộc sống của con cái.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 5.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 6.

Dù luôn chú ý chăm sóc bản thân, biến cố vẫn đến theo cách không ai lường trước. Trong một lần kiểm tra sức khỏe, chị Hương được chẩn đoán mắc ung thư vú.

Khoảnh khắc nghe bác sĩ thông báo, chị nói mình bị "sốc". Cú sốc ấy không chỉ đến từ nỗi sợ bệnh tật, mà còn từ cảm giác mọi thứ quen thuộc trong cuộc sống bỗng bị đặt trước một thử thách lớn.

Người phụ nữ vốn quen tự tay lo liệu nhà cửa, chợ búa, cơm nước, bỗng phải bước vào hành trình điều trị dài, tốn kém và nhiều mệt mỏi.

"Không bao giờ tôi nghĩ là nó tới lượt mình hết. Nhưng sinh - lão - bệnh - tử là chuyện thường tình, nói đến ung thư mọi người thường bảo "trời kêu ai nấy dạ".

Tôi không sợ chết, mà sợ con mình cực. Tôi sợ tụi nhỏ phải bỏ công việc, bỏ hết mọi thứ để lo cho mình, thế mới khổ", chị Hương nhớ lại.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 7.

Bước vào điều trị, chị Hương có giai đoạn phải đến bệnh viện mỗi tuần. Cơ thể mệt mỏi, có lúc vừa kịp hồi sức lại đến lịch điều trị tiếp theo. Quá trình ấy thử thách cả thể chất lẫn tinh thần. Chị nói bệnh này "phải kiên trì", tinh thần phải vững và "sức sống phải mãnh liệt".

Việc đã có sự chuẩn bị trước đó trở thành một điểm tựa để chị bớt loay hoay khi biến cố ập đến. Với chị, cách mỗi người chuẩn bị và đối diện với biến cố sẽ quyết định rất nhiều đến chất lượng sống trong giai đoạn khó khăn.

Khi phát hiện bệnh, chị Hương liên hệ làm hồ sơ yêu cầu chi trả quyền lợi bảo hiểm tại FWD - nơi chị tham gia bảo hiểm. Quá trình xử lý hồ sơ diễn ra nhanh hơn chị nghĩ. Với sự hỗ trợ của tư vấn viên, hồ sơ được hướng dẫn đầy đủ và khoản chi trả được thực hiện trong thời gian chưa tới 24 giờ.

Với một người đã nghỉ hưu, không còn tạo ra thu nhập như trước, khoản tiền ấy đến đúng lúc, giúp chị chủ động hơn trong quá trình điều trị.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 8.

Chị Hương nói, khi bệnh đến, chi phí không đơn giản như nhiều người tưởng. Ngoài viện phí còn có thuốc men, các khoản điều trị hỗ trợ, đi lại và nhiều chi phí phát sinh khác.

Có những loại thuốc rất mắc, không phải khoản nào cũng có thể trông chờ vào bảo hiểm y tế. Trong hoàn cảnh đó, một khoản tài chính được chi trả kịp thời giúp người bệnh giảm đi rất nhiều áp lực.

Nhưng với chị, ý nghĩa của khoản chi trả không dừng lại ở con số. Điều quan trọng hơn là cảm giác được tiếp thêm sự vững vàng. Từ vị thế của một người bệnh, chị vẫn có thể tự quyết định nhiều việc liên quan đến quá trình điều trị của mình, thay vì hoàn toàn phụ thuộc vào con cái.

"Lúc đó tôi thấy mình không còn ở trong thế bị động nữa. Cảm giác đó làm tôi nhẹ người hẳn. Quan trọng hơn là mình lấy lại được sự tự tin, mình vẫn đang làm chủ được tình hình, dù đang điều trị bệnh", chị nói.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 9.

Sau giai đoạn khó khăn nhất, sức khỏe chị Hương dần ổn định. Lịch điều trị giãn ra, tinh thần nhẹ nhàng hơn. Chị trở lại với yoga, với những lần đi chợ, với căn bếp và những sinh hoạt quen thuộc trong gia đình.

Chị không nói nhiều về những kế hoạch xa xôi. Ở tuổi này, với chị, được sống ổn định, được tự chăm sóc bản thân, được tiếp tục những điều quen thuộc đã là niềm vui lớn. Biến cố khiến chị hiểu rõ hơn giá trị của sức khỏe, của sự bình an và của việc không để mình rơi vào thế bị động.

"Sau chuyện đó, tôi thấy mình quay lại được với nhịp sống của mình. Mình đi qua biến cố mà không phải gục ngã vì nó", chị nói.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 10.

Nhìn lại quyết định tham gia bảo hiểm trước đây, chị Hương cho rằng đó là một lựa chọn đúng đắn. Lúc tham gia, chị chưa thể hình dung hết giá trị của hợp đồng bảo hiểm, cũng như không kỳ vọng nhiều. Chỉ đến khi rủi ro thật sự xảy ra, chị mới cảm nhận rõ sự chuẩn bị trước đã giúp mình bớt chông chênh như thế nào.

Điều khiến chị an tâm hơn là sau khi được chi trả quyền lợi bệnh hiểm nghèo, hợp đồng bảo hiểm của chị vẫn tiếp tục còn hiệu lực, tiếp tục bảo vệ chị trước các rủi ro khác theo điều khoản sản phẩm. Điều đó giống như một điểm tựa dài hạn, không chỉ cho hiện tại mà còn cho những năm tháng tuổi già.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 11.

Chúng tôi chào chị Hương ra về, lòng vẫn đọng lại hình ảnh một người phụ nữ nhỏ nhắn mà mạnh mẽ, cùng lời chia sẻ đầy trải nghiệm: tham gia bảo hiểm nhân thọ không bao giờ là muộn.

Bởi ở bất kỳ giai đoạn nào của cuộc đời, mỗi người luôn có thể tìm thấy một giải pháp phù hợp để tự bảo vệ mình và vẫn đang kịp trao cho người thân một sự an tâm cần thiết.

Ở chị Hương, người ta không thấy một người bị biến cố quật ngã. Trái lại, chị kể về bệnh tật bằng giọng bình thản, kể về cuộc sống bằng ánh mắt tươi vui và nói về tương lai bằng sự nhẹ nhõm của người đã có cho mình một điểm tựa.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 12.

Từ câu chuyện ấy, bảo hiểm nhân thọ không còn là điều gì xa xôi hay phức tạp. Nó hiện lên qua những mong muốn rất đời thường: một người mẹ không muốn con cái phải bỏ dở công việc để chăm mình, một người phụ nữ lớn tuổi muốn giữ sự tự chủ khi bệnh tật bất ngờ ập đến, một bệnh nhân cần sự yên tâm để tập trung điều trị.

Khi còn khỏe mạnh, sự chuẩn bị ấy có thể chỉ là một lựa chọn âm thầm. Nhưng khi rủi ro xuất hiện, nó trở thành chỗ dựa rõ ràng và thiết thực - giúp người bệnh vững vàng hơn, gia đình bớt chông chênh hơn và hành trình điều trị không bị đứt đoạn bởi áp lực tài chính.

Sau tất cả, chị Hương vẫn trở về với nhịp sống quen thuộc: tập yoga, đi chợ, nấu ăn, chăm chút căn nhà. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại chính là minh chứng đẹp nhất cho giá trị của sự chuẩn bị từ trước.

Và có lẽ, đó cũng là lý do để nói rằng: với bảo hiểm nhân thọ, bắt đầu ngay hôm nay vẫn tốt hơn là ngày mai.

Thương con, tôi chọn tự lo cho mình khi biến cố xảy ra - Ảnh 13.

전체 기사 읽기