Alvarez, Fernandez và chuyện kể từ cô giáo dạy Toán

3 giờ trước 7

Thứ bảy, 11/7/2026, 19:18 (GMT+7)

Cô Luciana Alvarengue tin rằng nếu không làm cầu thủ, Julian Alvarez hoàn toàn có thể theo đuổi những ngành nghề đòi hỏi bằng cách đại học như luật sư hoặc kế toán, còn Enzo Fernandez biết đâu lại trở thành… một tay trống.

Với cô Alvarengue, thời khắc ngồi trước TV dõi theo trận chung kết World Cup 2022 mang đến cảm xúc vô cùng đặc biệt. Trong đội hình Argentina năm đó không chỉ có một, mà là hai cầu thủ từng ngồi nghe cô giảng bài trên lớp: Enzo Fernandez và Julian Alvarez.

"Với tôi, chúng vẫn luôn là học trò, ngay cả khi không còn ngồi trong lớp học nữa", cô chia sẻ với ký giả Jonathan Wilson của báo Anh Guardian. "Nhìn thấy khoảnh khắc đó, nghe con trai tôi reo lên: ‘Mẹ ơi, học trò của mẹ kìa’... cảm giác thực sự rất tuyệt vời".

 Guardian

Julian Alvarez (phải) và Enzo Fernandez thời còn khoác áo River Plate của Argentina vào năm 2020. Ảnh: Guardian

Năm 2012, ở tuổi 26, Alvarengue bắt đầu nhận công tác tại ngôi trường do CLB River Plate điều hành. Khi đó, trường nằm ngay trong khuôn viên SVĐ Monumental, đồng nghĩa với việc các lớp học sẽ được nghỉ nếu River có trận đấu diễn ra vào giữa tuần. Giờ đây, trường đã chuyển sang một cơ ngơi khang trang được xây dựng riêng, cách sân chỉ vài phút đi bộ. Ngay tại sảnh chính của trường, không gian được chiếm trọn bởi 6 bức ảnh chân dung lớn: Alvarez, Fernandez, Gonzalo Montiel, Exequiel Palacios, German Pezzella và Guido Rodriguez – những cựu học sinh của trường góp mặt trong đội hình đăng quang World Cup 2022.

Ngôi trường này không chỉ dành riêng cho các cầu thủ bóng đá, mà còn nhiều VĐV thể thao khác, bởi River quản lý các đội ở nhiều bộ môn khác nhau, từ khúc côn cầu đến cờ vua. Alvarengue sớm nhận ra công việc ở đây khác biệt hoàn toàn so với bất kỳ nơi nào cô từng dạy.

Nhiều học sinh phải sống trong khu nội trú của CLB, xa rời vòng tay gia đình, chính điều đó khiến các em có xu hướng gắn kết tình cảm sâu sắc hơn với thầy cô. "Mỗi khi đến lớp, các cậu nhóc sẽ chủ động đến hôn lên má bạn để chào hỏi", cô kể lại. "’Con chào cô’, ‘Con thưa cô đi học’".

Điều này đặc biệt đúng với trường hợp của Alvarez, cậu thiếu niên đến từ Calchin, thuộc tỉnh Cordoba, cách thủ đô Buenos Aires tới 7 giờ lái xe về phía tây bắc. Sống xa nhà, cậu cần nhiều điểm tựa cảm xúc hơn và thường xuyên dành cho cô Alvarengue những cái ôm ấm áp. Alvarez mới 12 tuổi khi cô bắt đầu dạy cậu, còn Fernandez khi đó 11 tuổi, và cô đã đồng hành cùng cả hai cho đến năm 14 tuổi. Họ học khác khóa và mang trong mình hai tính cách trái ngược nhau.

Julian Alvarez (trái) tranh chấp bóng với Karim Hafez trong trận Argentina – Ai Cập ở vòng 1/8 World Cup 2026 trên sân Atlanta, Georgia, Mỹ ngày 7/7/2026. Ảnh: Reuters

Julian Alvarez (trái) tranh chấp bóng với Karim Hafez trong trận Argentina – Ai Cập ở vòng 1/8 World Cup 2026 trên sân Atlanta, Georgia, Mỹ ngày 7/7/2026. Ảnh: Reuters

"Với môn Toán, học sinh chỉ có thể cực kỳ yêu thích hoặc vô cùng ghét bỏ", Alvarengue cười và nói. "Không có sự lấp lửng ở giữa. Alvarez học Toán rất giỏi. Nhìn chung, cậu ấy có tác phong học tập hết mực nghiêm túc trên lớp. Trong khi, Fernandez lại là một ca khó bảo hơn một chút. Có những ngày, bạn có thể nhận ra tâm trí cậu ấy hoàn toàn dồn vào các trận đấu, hay việc liệu mình có được chọn vào đội hình ra sân hay không".

"Mỗi khi bước vào lớp, Fernandez thích tạo ra tiếng động bằng cách gõ hộp bút xuống bàn", vẫn những hồi tưởng từ cô Alvarengue. "Tôi nhớ như in cảnh bước vào cửa, nhìn sang phía bên trái là chỗ của Fernandez. Cậu ấy tựa lưng vào tường, gác chân lên chiếc ghế khác, và có những ngày cậu ấy sẽ kiểu: ‘Hôm nay con cứ ngồi thế này đấy’. Alvarez thì điềm đạm và lễ phép hơn nhiều".

Cô Alvarengue kể tiếp: "Với Fernandez, cậu ấy lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bóng đá, kiểu như mình muốn làm gì trên sân, đối thủ tiếp theo là ai. Cậu ấy sẽ liên tục phân tích về trận đấu sắp tới, cục diện ra sao, đội bóng có cần thay đổi chiến thuật gì không, có phải di chuyển xa không. Nói chung, 100% tâm trí lúc nào cũng là bóng đá".

"Tôi không thể bắt đầu bài giảng nếu không hỏi Fernandez xem cuối tuần qua thi đấu thế nào. Ngược lại, Alvarez khi ở trường lại tập trung hơn vào việc học: ‘Mình đang ở trường, mình phải học bài’. Song cả hai luôn là những thủ lĩnh mang năng lượng tích cực trong lớp. Trò chuyện với các em rất thích thú, vì cảm giác như đang đối thoại với những người trưởng thành chứ không phải những đứa trẻ", cô đúc kết.

Enzo Fernandez đánh đầu ghi bàn trong trận Argentina – Ai Cập ở vòng 1/8 World Cup 2026 trên sân Atlanta, Georgia, Mỹ ngày 7/7/2026. Ảnh: Reuters

Enzo Fernandez đánh đầu ghi bàn trong trận Argentina – Ai Cập ở vòng 1/8 World Cup 2026 trên sân Atlanta, Georgia, Mỹ ngày 7/7/2026. Ảnh: Reuters

Vẻ chín chắn đó, theo Alvarengue, chính là phẩm chất đặc trưng của những cầu thủ giỏi nhất. "Chính các đồng đội xung quanh sẽ nhận ra Alvarez và Fernandez có điều gì đó đặc biệt", cô nói. "Không hẳn vì hai cậu ấy là thủ lĩnh hay lúc nào cũng mang băng đội trưởng, mà bởi họ sẵn sàng thẳng thắn chỉ ra cho người khác nếu thấy chơi chưa tốt. Bạn có thể thấy ý thức kỷ luật rất khác biệt ở các cầu thủ bóng đá. Tôi luôn nói rằng các thủ môn là những người kỷ luật nhất".

Sự nghiệp quần đùi áo số luôn đòi hỏi những hy sinh. Alvarengue nhớ có lần Alvarez từng rất buồn vì không thể tham gia chuyến cắm trại cùng lớp do vướng lịch thi đấu. Các VĐV trẻ bị cấm tham gia các tiết học Thể dục thông thường ở trường để tránh chấn thương, nhưng các giáo viên lại luôn phải đóng vai "trọng tài bất đắc dĩ" để can thiệp mỗi khi các học sinh tự tổ chức những trận đấu tự phát, sử dụng một cục giấy vo tròn hoặc một vỏ lon làm bóng. "Chúng tôi lúc nào cũng nơm nớp lo sợ các em sẽ bị thương", Alvarengue chia sẻ.

Việc cân bằng giữa học phổ thông và lịch trình thi đấu dày đặc của học sinh chưa bao giờ là bài toán dễ, và đó cũng là một trong những lý do ngôi trường này được River thành lập. Học sinh phải đi du đấu hoặc tham gia các giải đấu xa nhà suốt hai tuần hoặc hơn là chuyện như cơm bữa. Bấy giờ, các giáo viên sẽ chuẩn bị sẵn bài tập để học sinh mang theo, và các HLV sẽ có nhiệm vụ đôn đốc, hỗ trợ các em hoàn thành các bài tập được giao. Mấu chốt là phải thuyết phục được các học sinh hiểu rằng chuyện học hành là một phần không thể thiếu trong quá trình phát triển của một VĐV.

"Trong đầu các em lúc đó thực sự chỉ có suy nghĩ: ‘Mình muốn đá bóng, mình muốn thành công trong thể thao’", Alvarengue tâm sự. "Các em chưa hiểu được rằng giáo dục giúp ích cho khả năng phản xạ nhanh trước các kích thích, giúp hiểu rõ một chỉ thị, hay gia tăng tốc độ tư duy để đạt được mục đích trên sân. Vì vậy, chúng tôi luôn cố gắng hướng phần kiến thức học thuật vào những thứ các em có thể thấy ngay trong quá trình tập luyện. Ví dụ, trong môn Toán, chúng tôi thường xuyên làm việc với các số liệu thống kê. Kiểu như: ‘Thông số của em dạo này thế nào? Em đã chơi bao nhiêu trận? Ghi được bao nhiêu bàn?’. Các em cần phải thấy rằng những gì chúng tôi dạy thực sự có ích cho sự nghiệp thể thao của mình".

Julian Alvarez (trái) và Enzo Fernandez ăn mừng bàn thắng trong trận Ba Lan – Argentina ở vòng bảng World Cup 2022 trên sân 974, Doha, Qatar ngày 30/11/2022. Ảnh: AP

Julian Alvarez (trái) và Enzo Fernandez ăn mừng bàn thắng trong trận Ba Lan – Argentina ở vòng bảng World Cup 2022 trên sân 974, Doha, Qatar ngày 30/11/2022. Ảnh: AP

Thực tế, Fernandez đã tạm dừng việc học ở trường năm 14 tuổi. Tuy nhiên, nhận thức được tầm quan trọng của tri thức, anh đã hoàn thành chương trình học từ xa ở cuối độ tuổi thiếu niên, ngay trong thời gian đang thi đấu cho đội một của River.

Nếu không thành danh với sự nghiệp quần đùi áo số, Alvarez và Fernandez nay sẽ làm gì? Alvarengue ngần ngại không muốn trả lời, cô nói mình không thể hình dung ra cảnh hai ngôi sao Argentina làm công việc nào khác. Nhưng rồi cuối cùng cô cũng đồng ý rằng, với năng lực của mình, Alvarez hoàn toàn có thể theo đuổi những ngành nghề đòi hỏi bằng cấp đại học như luật sư hoặc kế toán. Còn Fernandez? "Cậu ấy thực sự rất thích đập phá đồ đạc", cô hóm hỉnh nói. "Nên chắc là... một tay trống chăng?".

Một cầu thủ không bao giờ được nhào nặn nên chỉ bởi một CLB hay một HLV duy nhất, mà là tổng hòa của rất nhiều yếu tố và tác động. Khi ngồi xem Argentina đánh bại Pháp trong trận chung kết nghẹt thở tại sân Lusail 4 năm về trước cũng như dõi theo hành trình Bắc Mỹ hè này của Argentina, Alvarengue có quyền tự hào rằng mình đã góp một phần nhỏ bé cho tập thể ấy. "Tôi sẽ luôn nhớ rằng các em đã từng trải qua lớp học của chúng tôi. Mong rằng các em đã mang theo được một điều gì đó ý nghĩa cho riêng mình", người giáo viên nay 40 tuổi hy vọng.

Hoàng Thông (theo Guardian)

Đọc toàn bộ bài viết