Điệu tango cuối của Messi

11 giờ trước 17

Thứ ba, 21/7/2026, 15:33 (GMT+7)

MỹSau trận chung kết World Cup 2026, Lionel Messi lặng lẽ tháo đôi giày mang tên "Last Tango", khép lại điệu nhảy đẹp nhất bóng đá từng chứng kiến.

Sau tiếng còi mãn cuộc, mặc cho cầu thủ hai đội lao vào nhau ẩu đả, Lionel Messi đứng từ xa lặng nhìn. Hàng chục nghìn khán giả trên sân MetLife dõi theo anh. Hàng tỷ người trước màn hình cũng hướng ánh mắt về phía anh. Giữa biển người ấy, Messi lại cô độc hơn bao giờ hết.

Các cầu thủ Tây Ban Nha chạy tuôn ra tứ phía, ôm chầm lấy nhau. Còn Messi vẫn đứng lặng một mình, như chiến binh vừa gục ngã sau trận chiến cuối cùng. Các ống kính truyền hình và máy ảnh lập tức hướng về anh. Không còn khoảng trống nào để trốn chạy, cũng giống như suốt 120 phút trước đó, khi Tây Ban Nha bịt mọi không gian, khiến thủ quân Argentina không có đất để phô diễn.

Messi ngồi xuống mặt cỏ. Anh tháo đôi giày Adidas phiên bản đặc biệt mang tên "Last Tango" (Điệu Tango cuối). Tiếng hò reo vẫn dội khắp MetLife, nhưng với Messi, bản nhạc dường như đã dừng lại. Hành trình World Cup của anh rất có thể cũng khép lại từ khoảnh khắc ấy.

Messi ngồi thất thần sau trận Argentina thua Tây Ban Nha 0-1 ở chung kết World Cup 2026 trên sân MetLife, East Rutherford, bang New Jersey, Mỹ, ngày 19/7. Ảnh: AP

Messi ngồi thất thần sau trận Argentina thua Tây Ban Nha 0-1 ở chung kết World Cup 2026 trên sân MetLife, East Rutherford, bang New Jersey, Mỹ, ngày 19/7. Ảnh: AP

Suốt vòng knock-out World Cup 2026, Argentina như liên tục khiêu vũ với số phận. Họ nhiều lần ở rất gần cửa tử. Chiến thắng nghẹt thở trước Cape Verde, màn ngược dòng không tưởng khi bị Ai Cập dẫn hai bàn, cuộc chiến 120 phút với Thụy Sĩ chỉ còn 10 người, rồi hai bàn thắng ngược chóng vánh vào lưới Anh. Mỗi lần tưởng như phải chia tay giải đấu, Messi lại kéo Argentina trở lại bằng ý chí và bản lĩnh.

Cảm giác đó theo chân Messi suốt hành trình từ Kansas City, Miami, Atlanta đến New Jersey. Người hâm mộ hiểu rằng, mỗi trận đấu đều có thể là lần cuối họ được chứng kiến số 10 khoác lên màu áo đội tuyển ở World Cup.

Điệu Tango Argentina luôn là những bước tiến rồi lùi, ôm rồi buông, chia xa rồi tái ngộ. Nhưng lần này, bản nhạc không còn thêm một nhịp nào nữa.

Trận chung kết diễn ra đúng theo kịch bản mà Lionel Scaloni không hề mong muốn. Argentina gần như không thể giữ bóng. Messi chỉ chạm bóng đúng một lần trong 15 phút đầu tiên, đó là cú giao bóng. Thủ thành Unai Simon không phải cứu thua lần nào trong 120 phút. Chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) của Messi vỏn vẹn 0,03 - quá nhỏ bé với cầu thủ từng nhiều lần quyết định số phận World Cup.

Tây Ban Nha kiểm soát hoàn toàn thế trận bằng lối chơi gây áp lực cường độ cao tới mức nghẹt thở. Rodri và các đồng đội khiến Argentina không thể triển khai bóng, buộc đương kim vô địch phải phòng ngự trong phần lớn thời gian. "Khi xét riêng về bóng đá, hôm nay chúng tôi không thể cạnh tranh với họ", HLV Scaloni thừa nhận sau trận.

Đó là thất bại toàn diện, chứ không đơn thuần vì bàn thắng duy nhất của Ferran Torres.

Tiền đạo Tây Ban Nha Ferran Torres (7) mừng bàn thắng giúp đội nhà thắng Argentina 1-0 ở chung kết World Cup 2026 trên sân MetLife, New Jersey, Mỹ ngày 19/7/2026. Ảnh: AP

Tiền đạo Tây Ban Nha Ferran Torres (7) mừng bàn thắng giúp đội nhà thắng Argentina 1-0 ở chung kết World Cup 2026 trên sân MetLife, New Jersey, Mỹ ngày 19/7/2026. Ảnh: AP

Khoảnh khắc đau lòng nhất đến sau lễ trao giải. Trong khi Rodri bước lên nhận danh hiệu Cầu thủ hay nhất giải (Quả Bóng Vàng World Cup), cả khán đài lại vang lên những tiếng hô "Messi! Messi!". Đó vừa là sự động viên, vừa như lời từ chối chấp nhận thực tế của các CĐV Argentina.

Messi dẫn đồng đội lên nhận HC bạc từ Tổng thống Mỹ Donald Trump. Sau đó anh đứng lặng, không biết phải đi đâu. Một cầu thủ 39 tuổi, vừa hoàn thành trận đấu có thể là cuối cùng tại World Cup, bỗng trở nên lạc lõng giữa sân khấu lớn nhất bóng đá thế giới.

Khi Tây Ban Nha nâng cao Cup vàng, các cầu thủ Argentina quay lưng về phía bục trao giải để hướng đến khán đài cảm ơn người hâm mộ. Lại xuất hiện một loạt tiếng hô vang tên anh, làm Messi bật khóc.

Phía sau anh, một lá cờ tung bay với hình Messi đứng cạnh Diego Maradona, kèm dòng chữ: "Symbiosis" - Sự cộng sinh. Giờ đây, họ đều là những nhà vô địch World Cup.

Trận chung kết 2026 gợi nhớ đến thất bại của Argentina trước Tây Đức năm 1990. 36 năm trước, Argentina không sút cầu môn lần nào rồi gục ngã bởi quả phạt đền của Andreas Brehme cuối trận. Lần này, kịch bản gần như lặp lại.

Sau khi Ferran Torres mở tỷ số ở phút 106, Messi ngã ngửa xuống sân, hai tay ôm đầu. Có lẽ chính anh cũng cảm nhận được mọi thứ đã kết thúc. Argentina không còn phép màu nào nữa, dù Giuliano Simeone từng có cơ hội đưa trận đấu vào loạt luân lưu nhưng lại sút vọt xà.

Điểm kết của Messi tại World Cup vì thế cũng diễn ra trên đất Mỹ, giống Maradona năm 1994. Nhưng hai cuộc chia tay hoàn toàn khác nhau. Maradona rời giải trong bê bối doping và những bi kịch của riêng ông. Messi bước khỏi World Cup giữa những tràng pháo tay, những giọt nước mắt và tình yêu vô điều kiện từ người hâm mộ. Không có sự phẫn nộ, chỉ còn lòng biết ơn và tiếc nuối.

Tiền đạo Argentina Lionel Messi nhìn Cup vàng sau trận thua Tây Ban Nha 0-1 ở chung kết World Cup 2026 trên sân MetLife, New Jersey, Mỹ ngày 19/7/2026. Ảnh: AP

Tiền đạo Argentina Lionel Messi nhìn Cup vàng sau trận thua Tây Ban Nha 0-1 ở chung kết World Cup 2026 trên sân MetLife, New Jersey, Mỹ ngày 19/7/2026. Ảnh: AP

Đêm trước trận chung kết, Messi đăng trên Instagram: "Dù ngày mai có chuyện gì xảy ra, tập thể này cũng đã viết nên một câu chuyện không ai có thể xóa nhòa".

Anh không hề nói quá. Messi đã giúp Argentina chấm dứt 28 năm chờ Copa America bằng chức vô địch năm 2021, rồi bảo vệ thành công danh hiệu. Anh tiếp tục đưa đội tuyển lên đỉnh thế giới tại Qatar 2022 sau 36 năm chờ đợi và chỉ còn cách cơ hội bảo vệ Cup vàng đúng một trận đấu.

Trước chung kết, một phóng viên từng nói với Messi rằng sự nghiệp của anh giống như trò chơi điện tử, nơi người chơi liên tục mở khóa những cấp độ mới. Messi mỉm cười đáp: "Tôi đã phá đảo trò chơi từ World Cup trước rồi".

Có lẽ đúng như vậy. Dù Kylian Mbappe đã vượt anh để trở thành tiền đạo ghi nhiều bàn nhất lịch sử World Cup, Messi vẫn giữ hàng loạt kỷ lục khác của giải đấu: nhiều trận nhất, nhiều phút nhất, nhiều chiến thắng nhất hay nhiều kiến tạo nhất.

Nhưng các con số ấy không phải điều người ta sẽ nhớ đầu tiên. Người ta sẽ nhớ những pha rê bóng khiến hàng nghìn khán giả đứng bật dậy. Những đường chuyền không thể tưởng tượng nổi, ngay cả trong các trò chơi điện tử. Những khoảnh khắc thiên tài xuất hiện đúng lúc, đưa đội nhà thoát khỏi bờ vực thất bại. Trên hết là cảm giác yên tâm mỗi khi số 10 có bóng. "Điều tôi mong muốn nhất là Messi bị ốm", HLV đội tuyển Anh Thomas Tuchel nói trước trận bán kết với Argentina.

World Cup 2026 đầy rẫy tranh cãi, từ công nghệ, trọng tài đến những câu chuyện ngoài sân cỏ. Nhưng cũng như nhiều kỳ World Cup trước, Messi luôn đưa sự chú ý trở lại với bóng đá.

Khi anh lặng lẽ bước vào đường hầm MetLife, người ta chợt nhận ra một kỷ nguyên đang dần khép lại. FIFA có thể tiếp tục mở rộng World Cup lên nhiều đội hơn nữa. Những ngôi sao mới sẽ xuất hiện, những kỷ lục mới sẽ được thiết lập.

Nhưng sẽ có một điều không thay đổi. Một kỳ World Cup không còn Lionel Messi sẽ luôn khiến giải thiếu đi một phần linh hồn, đó là điệu nhảy Tango chỉ có anh mới đem đến được cho khán giả.

Xuân Bình tổng hợp

Đọc toàn bộ bài viết