Mắc nợ người thầy thuốc của thành phố này

19 giờ trước 33

Mắc nợ người thành phố - Ảnh 1.

Tác giả cùng đứa trẻ 8 năm trước được cứu sống ở TP.HCM trong ngày sinh nhật cháu

Lần đầu tiên chúng tôi đặt chân đến đây. Cháu tôi đang viêm phổi nặng bây giờ thêm thòng ruột vì khóc nhiều quá. Người điều dưỡng bệnh viện ân cần giúp chúng tôi làm thủ tục. Bác sĩ khám xong tức tốc cho siêu âm và xét nghiệm ngay.

Tình người thật ấm áp

Cháu bị tắt phình hơi. Đã đặt ống thông nhưng vẫn không được, phải chuyển sang khoa ngoại. Bác sĩ bảo có lẽ phải phẫu thuật nhưng vì bé còn nhỏ quá nên bác sẽ cố gắng thao tác ngoài.

Sau mấy mươi phút chạm, bác đã đẩy phần ruột thòng vào trong. Tôi nhớ bác đã nhắm mắt lại có lẽ để cảm nhận bằng cả trái tim của người thầy thuốc chỉ một lòng nghĩ đến việc cứu chữa cho những bé con non dại.

Thủ thuật thành công, em trai tôi vui mừng cảm ơn bác sĩ, "con của con xì hơi được rồi". Thật thần kỳ, hai cô kỹ thuật viên ở phòng siêu âm cũng kinh ngạc, mừng rỡ. Đêm đó, những y bác sĩ ở TP.HCM đã gang tấc cứu mạng đứa cháu nhỏ của gia đình tôi.

Chuyển lên khoa hô hấp, hôm sau khi bác sĩ đến khám cháu được xếp phòng 314 phụ trách bởi bác sĩ Nguyễn Thị Thu Sương. Bệnh nhi đông, cháu phải nằm ghép với một bé khác. Nhỏ xíu nhưng phải đặt kim luồng tĩnh mạch để tiêm kháng sinh.

Cứ 7 ngày chúng tôi đóng tạm ứng viện phí một lần. Tôi nhớ lúc đó là những ngày vừa ra Tết. Cuối tuần đều có đoàn từ thiện vào thăm. Mạnh thường quân mang đồ chơi, những phong lì xì đỏ đến tặng và ân cần hỏi thăm từng bé.

Giữa những ngày mệt mỏi vì thiếu ngủ và buồn bã vì bệnh trạng của cháu chúng tôi vẫn cảm nhận tình người thật ấm áp. Hơn tháng trời ròng rã cháu tôi được xuất viện. Nhưng cũng chẳng được bao lâu…

Lại là khoa hô hấp. Phòng 314 và bác sĩ Thu Sương. Vẫn chiếc giường lần trước. Cạnh đó có đôi vợ chồng trẻ từ lúc con sinh đến nay đã 2 năm chưa được về nhà lần nào. Chúng tôi động viện nhau. Rõ ràng xa lạ nhưng thấy sao thật gần gũi.

Thêm 1 tháng trôi qua bệnh cháu chẳng giảm, nghi ngờ lao phổi, bác sĩ cho chụp CT. Nằm thêm hơn 10 ngày thì cháu khó thở phải vào cấp cứu thở máy. Nhìn cháu yếu dần, sốt 40-41 độ cận kề cửa tử, chúng tôi đau xé lòng. Nghe bác sĩ bảo gia đình chuẩn bị tâm lý, thật không còn nỗi đau nào bằng nữa.

Ngày thứ 9 cấp cứu thì có một vị bác sĩ từ bệnh viện Phạm Ngọc Thạch qua xem kết quả cắt lớp CT. Bác khám cho cháu tôi nhưng không nói gì, lặng lẽ ra về.

Ngày thứ 10 cô điều dưỡng quen thuộc đến báo chúng tôi thu xếp chuẩn bị chuyển sang viện Phạm Ngọc Thạch. Chị dịu dàng trấn an chúng tôi, bảo qua đó thoáng mát không chừng nhanh khỏi bệnh hơn.

TP.HCM đã ôm hết chúng tôi vào lòng

Vị bác sĩ hôm qua, sau này tôi biết ông là thầy thuốc ưu tú, bác sĩ Trần Ngọc Đường, đi cùng chúng tôi. Cũng sau này tôi mới biết đứa cháu sơ sinh của mình là trường hợp ngoại lệ của bệnh viện từ trước đến nay bởi Phạm Ngọc Thạch không tiếp nhận bệnh nhi dưới 12 tháng tuổi.

Gia đình chúng tôi vô vàn biết ơn những vị lương y như từ mẫu đã sẵn sàng phá lệ, lấy cơ hội cứu sống bệnh nhân làm ưu tiên.

Viện mới ít bệnh nhi nên phòng rộng rãi, từ bác sĩ, điều dưỡng đến cô lao công ai nấy đều dịu dàng, nhẹ nhàng với bệnh nhân. Vừa sang, bác sĩ trưởng khoa đã bảo điều dưỡng tháo kim luồng trên tay bé con khiến chúng tôi có niềm tin rằng mình đã đến đúng nơi có thể chữa trị cho cháu.

Bác sĩ Trần Ngọc Đường chẩn đoán và lên phác đồ điều trị cho cháu tôi. Theo kết quả thì cháu bị lao phổi không xác định, phải dùng thuốc lao chu kỳ 6 tháng.

Em trai tôi chiều nào cũng lạy trước tượng cố bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, người khai sinh chuyên khoa chống lao tại Việt Nam. Em cảm ơn từng bác sĩ, điều dưỡng, bảo vệ và lao công vì đã nhìn chúng tôi bằng ánh mắt dịu dàng, ai cũng dễ thương dễ mến.

Cháu tôi dần tiến triển tốt. Em trai em dâu tôi oà khóc khi nhìn đứa con bé bỏng từ cõi chết đã trở về.

Biết bệnh cháu nội không dễ chữa trong khi tiền trong túi hạn hẹp, trước khi đưa cháu lên TP.HCM, cha tôi căn dặn ráng lo. "Cùng lắm thì cha bán ruộng". Chúng tôi ở vùng sâu, nhà làm nông, gia cảnh trung bình. Khi cháu nhập viện rồi chuyển viện, nằm lâu ngày dài tháng chúng tôi cũng rất lo lắng.

Vậy mà dù trái tuyến, cháu vẫn được miễn chi phí thăm khám và điều trị gần như 100%. Chúng tôi cũng không phải mua cơm, ngày nào cũng có những tổ từ thiện đến phát. Chiều hôm trước có người vào gửi từng lá phiếu, ai cũng nhỏ nhẹ, ân cần hỏi han. Tình người ở nơi phố thị phồn hoa vẫn luôn toả sáng.

Chúng tôi đã sống bằng những hộp cơm nghĩa tình đó suốt nhiều tháng trường kỳ thay nhau nuôi cháu. Chúng tôi cùng những gia đình bệnh nhân khác ai cũng rất biết ơn mỗi khi xếp hàng chờ đợi những hộp cơm, chai nước suối hay đơn giản là những gói mì. Phải nuôi người thân thời gian dài trong viện mới hiểu được sự tiếp sức quý giá ấy của những tấm lòng thơm thảo.

Chính TP.HCM đã ôm hết chúng tôi vào lòng, nâng đỡ chúng tôi đi qua những tháng ngày khó khăn nhất dù chúng tôi đến từ nhiều nơi khác nhau. Gần 2 năm cháu tôi ra vào bệnh viện, nhờ nghĩa tình của người thành phố cưu mang mà cha tôi chưa phải bán một công ruộng nào.

Chúng tôi luôn ghi lòng sự tử tế và giúp đỡ chân thành của những người thành phố dù không thể biết hết nhớ hết họ là ai. Những người phát tâm mà không cần ghi danh, TP.HCM không thiếu những tấm lòng vàng như thế.

Chúng tôi mắc nợ mà không thể trả, chỉ nguyện lòng rồi sẽ giúp lại những hoàn cảnh khác để cho sự tử tế được nối dài.

Mắc nợ người thành phố - Ảnh 2.

Đọc toàn bộ bài viết