PSG vô địch Champions League: Khi bóng đá công bằng

9 giờ trước 19

PSG - Ảnh 1.

Chủ tịch Al Khelaifi (trái) và HLV Luis Enrique sau trận chung kết Champions League 2026 - Ảnh: REUTERS

Những ngày gian khó

Hơn 1 năm qua, HLV Luis Enrique đứng trên đỉnh vinh quang, nhưng người hâm mộ cần phải nhớ về những gì ông đã trải qua 4 năm trước đó. Sau thất bại của tuyển Tây Ban Nha tại World Cup 2022, ông Enrique phải từ chức trong tủi nhục. Thắng thua là chuyện bình thường của bóng đá, nhưng câu chuyện với Enrique khi đó lại chẳng hề gói gọn trong chuyện thắng thua.

Rất nhiều người Tây Ban Nha mở hội khi Enrique rời đi. Ernesto Vaca-Pereira Sanchez, một nhà báo tự do ở Madrid, chia sẻ: Một nửa người hâm mộ bóng đá xứ bò tót cầu mong Tây Ban Nha thất bại tại World Cup năm đó, vì ông Enrique không gọi lên tuyển nhiều cầu thủ của Real Madrid.

4 năm tại vị ở ghế HLV trưởng Tây Ban Nha, vị chiến lược gia quê xứ Asturias chịu đựng đủ những lời lẽ chỉ trích, phỉ báng và sự cô lập từ một bộ phận đông đảo người hâm mộ nước nhà. Lý do chỉ vì ông đã mạnh mẽ chọn triết lý bóng đá kiểm soát - cũng là triết lý tương đồng với Barca.

Nhưng HLV Enrique không ngại đối đầu, không nhượng bộ và sẵn sàng trả giá cho thất bại theo cách sòng phẳng - từ chức. Rời Tây Ban Nha, ông đến PSG làm việc, vẫn với thứ triết lý tương tự khi còn làm việc ở Barca và tuyển quốc gia. Sân Công viên các hoàng tử khi đó là một mớ hỗn độn với sự ra đi của Messi cùng Neymar, còn Mbappe chỉ ở lại đội bóng để hoàn thành nốt thời hạn hợp đồng trước khi rời sang "đội bóng trong mơ" Real Madrid.

PSG - Ảnh 2.

PSG ăn mừng vô địch Champions League 2025-2026

Enrique cần Al Khelaifi, và ngược lại

Những ngày tăm tối trong cuộc đời cựu danh thủ này kéo dài tận 5 năm trời, mở đầu bằng nỗi đau mất con khi cô con gái Xana của ông qua đời vì ung thư năm 2019. Enrique già xọp đi trông thấy, và gần như biến thành một con người khác. Theo lời tường thuật của gia đình, ông thay đổi tính cách rất nhiều, trở thành một người sống hướng nội và không còn dùng mạng xã hội nữa.

Trên sân cỏ, Enrique ngày càng trở thành một người gai góc, gào thét nhiều hơn trên đường piste và không ngại bất kỳ va chạm nào trong hậu trường. Ở mùa giải cuối cùng của Mbappe tại PSG, từng có lần anh bị Enrique lôi vào phòng riêng để "dạy dỗ" về mặt chiến thuật.

Sau cùng, bằng sức mạnh của một chiến lược gia tràn đầy nhiệt huyết, một tín đồ bóng đá gan lì, một người cha mất con, Enrique vượt qua tất cả. Ông xây nên một PSG đúng như ý tưởng của mình mà không cần đến Mbappe hay các siêu sao hào nhoáng. 2 năm qua, PSG chơi đúng thứ bóng đá lý tưởng của Enrique. 

Điều may mắn lớn nhất Enrique nhận được trong thời khắc đen tối của sự nghiệp chính là sự ủng hộ từ vị Chủ tịch Al Khelaifi - một người cũng nổi tiếng về tình yêu bóng đá dữ dội.

Giống như Enrique, tỉ phú Nasser Al Khelaifi cũng từng chìm ngập trong sự mỉa mai, chỉ trích của người hâm mộ. Ông hiện thực hóa một đội bóng trong mơ của làng bóng đá với bộ ba Messi - Neymar - Mbappe trên hàng công, chỉ để đổi lại những lời mai mỉa rằng "không hiểu gì về bóng đá". 

Vào lúc suy kiệt nhất, Al Khelaifi đã tìm đúng ánh sáng của đời mình - HLV Luis Enrique. Và ở chiều ngược lại, chiến lược gia người Tây Ban Nha sau cùng cũng tìm được "minh chủ", một người sẵn sàng hậu thuẫn ông hết mình để xây dựng thứ bóng đá tưởng chừng phi thực tế trong thời hiện đại.

Enrique có thể sai khi phân hóa tuyển Tây Ban Nha, Al Khelaifi có lẽ cũng từng lạc lối vì những siêu sao ở PSG. Nhưng có một điều người hâm mộ phải khâm phục họ, đó là tình yêu và niềm tin mạnh mẽ vào bóng đá. Khi hai con người tràn đầy nhiệt huyết gặp nhau, họ đã biến thất bại thành vinh quang. Đó chính là lẽ công bằng mà bóng đá đền đáp cho Luis Enrique, cho Al Khelaifi.

Đông đảo người hâm mộ trung lập cho rằng bóng đá công bằng ở trận chung kết Champions League (kết thúc rạng sáng 31-5). PSG theo đuổi lối đá tấn công thực sự và giành chiến thắng 4-3 trước Arsenal trong loạt sút luân lưu 11m.

Đọc toàn bộ bài viết