Vụ cháy quán bar ở Thái khiến nhiều người thiệt mạng: Tìm ra lỗ hổng pháp lý

1 시간 전 3

Tình trạng quán bar, quán nhậu ở Thái Lan hoạt động với giấy phép là nhà hàng khiến việc quản lý và đảm bảo các tiêu chí an toàn không phù hợp với nhu cầu thực tế.

 Lỗ hổng pháp lý cho phép quán rượu 'núp bóng' nhà hàng hoạt động - Ảnh 1.

Hoa đặt bên ngoài quán bar Rong Beer Na Lat Phrao ở Bangkok (Thái Lan), để tưởng nhớ các nạn nhân đã thiệt mạng trong vụ hỏa hoạn hôm 13-7 - Ảnh: REUTERS

Theo báo Khaosod ngày 14-7, vụ hỏa hoạn chết người tại quán bar ở thủ đô Bangkok (Thái Lan) đã phơi bày một lỗ hổng pháp lý cho phép các quán rượu "đội lốt" nhà hàng.

2 bộ luật "rạch ròi"

Theo pháp luật Thái Lan, nhà hàng và địa điểm giải trí được coi là hai loại hình kinh doanh riêng biệt và chịu sự điều chỉnh của các bộ luật khác nhau.

Nhà hàng được quản lý theo Luật Y tế công cộng năm 1992. Giấy phép do chính quyền địa phương cấp, bao gồm Chính quyền đô thị Bangkok (BMA), các cấp đô thị và cơ quan hành chính cấp xã (tambon).

Theo Điều 38 của luật này, chủ cơ sở cần chứng minh mặt bằng đáp ứng được các tiêu chuẩn cơ bản về vệ sinh, cơ sở nhà bếp, nhà vệ sinh, quản lý chất thải và các yêu cầu liên quan xây dựng.

Các điểm giải trí chịu sự điều chỉnh của Luật Địa điểm giải trí năm 1966. Các doanh nghiệp chủ yếu kinh doanh dịch vụ giải trí, như quán đồ uống có cồn, tổ chức nhạc sống hoặc có không gian khiêu vũ, bắt buộc phải có giấy phép tương ứng. Loại hình này chỉ được hoạt động trong khu vực được chỉ định.

Mở một cơ sở như vậy hợp pháp không dễ và tốn kém. Quy trình cũng nghiêm ngặt hơn nhiều so với mở nhà hàng thông thường.

Kẽ hở pháp luật

Những năm gần đây, tại nhiều nhà hàng, bán đồ ăn không còn là nguồn thu chính. Nhiều nơi dựng sân khấu, thuê ban nhạc sống, DJ, lắp đặt âm thanh và ánh sáng công suất lớn. Doanh thu chủ yếu đến từ rượu bia, khách thường ở lại đến đêm muộn.

Trên thực tế các cơ sở này hoạt động không khác quán bar. Nhưng trên giấy tờ vẫn là "nhà hàng". Việc giữ danh nghĩa này giúp chủ doanh nghiệp dễ xin giấy phép, được hoạt động ở nhiều vị trí hơn và giảm chi phí hành chính.

Tuy nhiên hệ thống quản lý lại phân mảnh. Một cơ quan phê duyệt âm thanh, cơ quan khác cấp phép bán rượu, còn chính quyền địa phương cấp giấy phép nhà hàng. Không đơn vị nào tổng hợp thông tin để đánh giá cơ sở đó thực chất đang kinh doanh gì.

Ngay cả khi một nhà hàng mở rộng quy mô, tăng công suất, phục vụ nhạc sống và kinh doanh rượu bia, giấy phép ban đầu vẫn giữ nguyên. Không ai kiểm định lại xem cơ sở còn phù hợp với danh mục "nhà hàng" hay không. Thông thường, việc kiểm tra kỹ chỉ diễn ra sau khi có khiếu nại hoặc tai nạn xảy ra.

Khách hàng gánh chịu rủi ro

Các quy định về nhà hàng vốn được thiết kế cho mục đích phục vụ ẩm thực. Chúng không tính đến rủi ro từ đám đông tụ tập ban đêm, âm nhạc lớn, tiêu thụ nhiều rượu bia và biểu diễn ca nhạc.

Khi tính chất kinh doanh thay đổi nhưng giấy phép không đổi, tiêu chuẩn an toàn sẽ tụt hậu so với rủi ro thực tế bên trong tòa nhà.

Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0

Chuyển sao tặng cho thành viên

  • x1
  • x5
  • x10

Hoặc nhập số sao

Tuổi Trẻ Online Newsletters

Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất

Đăng ký

전체 기사 읽기