Hẹn gặp nhau ở Mộc Châu ông nhé!

7 小时前 12

Ở Trung tâm Ung bướu của một bệnh viện tuyến trung ương, người ta thường gặp những ánh mắt lo âu nhiều hơn những tiếng cười.

Lời hẹn của hy vọng - Ảnh 1.

Với người bệnh, hy vọng và nỗ lực điều trị sẽ mang đến kết quả điều trị tích cực - Ảnh minh họa

Mỗi cánh cửa phòng bệnh mở ra đều mang theo những kết quả xét nghiệm, những phác đồ điều trị và đôi khi là những tiên lượng khiến người bệnh lặng đi rất lâu.

Trong căn phòng bệnh mẹ tôi đang nằm điều trị có hai người đàn ông ngoài bảy mươi tuổi.

Một bác quê Vĩnh Yên vừa trải qua cuộc phẫu thuật cắt bỏ hai phần ba tuyến tụy. Bác sĩ nói thời gian phía trước không còn nhiều. Ông nhập viện để chuẩn bị truyền hóa chất nhưng sức khỏe vẫn chưa đủ điều kiện.

Người nằm giường bên cạnh đến từ Mộc Châu. Ông đi khám vì một căn bệnh khác, không ngờ lại phát hiện ung thư đại tràng ở giai đoạn muộn. Bác sĩ vừa thông báo cho về nhà chờ lịch mổ, khi nào sắp xếp được, bệnh viện sẽ gọi.

Hai con người, hai quê hương cách nhau hàng trăm cây số, hai số phận chẳng hề quen biết, lại gặp nhau trong một nơi mà chẳng ai mong muốn đặt chân đến. Họ nằm cạnh nhau được hai ngày.

Hai ngày không dài, nhưng đủ để những câu chuyện đời nối tiếp nhau từ sáng đến tối. Họ kể về những câu chuyện trên núi, những câu chuyện dưới đồng bằng, về con cháu, về những chuyến đi đã qua. Có lẽ vì cùng tuổi già, cùng bệnh tật, cùng đứng trước những ngã rẽ khó lường của số phận nên dễ dàng chia sẻ.

Ngày hôm qua, bác quê Vĩnh Yên làm thủ tục ra viện điều trị ngoại trú để được thực hiện một số xét nghiệm nhanh hơn. Buổi chiều, trước khi chia tay, hai ông xin số điện thoại của nhau.

Khung cảnh ấy tưởng như rất bình thường. Nhưng rồi tôi nghe thấy một câu nói khiến lòng mình chợt nghẹn lại.

Ông lão quê Vĩnh Yên cười bảo:

- Lần tới tôi lên Mộc Châu sẽ ghé thăm ông nhé.

Rồi như sợ người bạn mới quen quên mất mình, ông nói thêm:

- Ông nhớ lưu tên tôi là "Thành ung thư" cho dễ nhớ. Kẻo sau này tôi gọi lại không biết ông nào!

Cả hai cùng cười.

Một tiếng cười nhẹ tênh giữa phòng bệnh ung bướu.

"Lần tới tôi lên Mộc Châu…".

Lời hẹn ấy giản dị đến mức ai cũng có thể nói. Nhưng trong hoàn cảnh của hai người đàn ông đang mang trong mình những căn bệnh hiểm nghèo, nó trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Bởi để hẹn gặp lại nhau, trước hết người ta phải tin rằng mình còn một ngày mai. Phải tin rằng cuộc điều trị sẽ tiếp tục. Phải tin rằng vẫn còn những chuyến đi chưa thực hiện, những cuộc gặp chưa diễn ra.

Hy vọng, hóa ra không phải là điều gì lớn lao.

Hy vọng có thể chỉ là việc lưu số điện thoại của một người bạn mới quen. Là lời dặn "nhớ nghe máy khi tôi gọi". Là dự định một ngày nào đó sẽ lên thăm Mộc Châu.

Giữa nơi mà nhiều người đang phải đối diện với những giới hạn khắc nghiệt của số phận, hai ông lão đã vô tình trao cho nhau một món quà quý giá: một lý do để chờ đợi.

Và có lẽ, chừng nào con người còn biết hẹn với nhau một ngày gặp lại, chừng ấy hy vọng vẫn còn hiện hữu.

Trong căn phòng bệnh ung bướu chiều hôm ấy, thứ được trao đổi không chỉ là số điện thoại, mà còn là một lời hẹn mang tên hy vọng.

Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0

Chuyển sao tặng cho thành viên

  • x1
  • x5
  • x10

Hoặc nhập số sao

Tuổi Trẻ Online Newsletters

Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất

Đăng ký

阅读全文