
Anh Đặng Văn Trường đang chia sẻ về cách làm những ngón tay giả - Ảnh: THÙY DƯƠNG
Ít ai biết rằng hơn 20 năm trước, anh Đặng Văn Trường, Xưởng dụng cụ chỉnh hình - Khoa phục hồi chức năng vật lý trị liệu - Bệnh viện Phục hồi chức năng - Điều trị bệnh nghề nghiệp TP.HCM, từng rơi vào tuyệt vọng khi một tai nạn lao động cướp đi khả năng đi lại.
Mang lại sự tự tin cho những bệnh nhân mất ngón tay
Hiện anh Trường phải di chuyển bằng xe lăn. Dù vậy, anh lại trở thành người mang đến sự tự tin cho hàng trăm bệnh nhân mất ngón tay, giúp họ trở lại công việc, cuộc sống và vượt qua mặc cảm.
Anh Trường từng là một chàng trai khỏe mạnh. Biến cố lớn xảy ra khi anh mới 24 tuổi. Trong lúc thi công trên giàn giáo cao hơn 3m, giàn giáo bất ngờ đổ sập khiến anh rơi xuống đất, bất tỉnh và được đưa đi cấp cứu.
"Tôi chỉ biết mình bị chấn thương cột sống. Sau này mới hiểu là mình sẽ không bao giờ đi lại được nữa", anh Trường nhớ lại khoảnh khắc đau đớn nhất cuộc đời. Từ một thanh niên đang tuổi lao động, anh phải gắn chặt với giường bệnh.
Ba tháng đầu, anh chỉ có thể nằm bất động. Sau đó là chuỗi ngày dài tập vật lý trị liệu để chống co rút cơ, tập ngồi, tập giữ thăng bằng...
"Tâm trạng lúc đó buồn lắm. Có những lúc mình chán nản đến mức không muốn sống nữa", anh Trường nhớ lại. Mọi sinh hoạt từ ăn uống, di chuyển đến vệ sinh cá nhân đều phải nhờ người khác, ngay cả việc ngồi trên xe lăn cũng không vững. Anh từng nghĩ cuộc đời coi như đã khép lại, không còn khả năng lao động, cũng chẳng biết sau này sẽ sống bằng gì, anh Trường kể.
Cơ hội bất ngờ cho người khuyết tật
Bước ngoặt đến khi Bệnh viện Phục hồi chức năng - Điều trị bệnh nghề nghiệp triển khai dự án xây dựng khoa điều trị tổn thương tủy sống do tổ chức Handicap International (HI) tài trợ.
Dự án đặt ra tiêu chí tuyển người khuyết tật tham gia làm việc. Các chuyên gia đến tận khoa tìm ứng viên và gặp anh Trường, khi đó là bệnh nhân của khoa.
Lúc đầu anh từ chối vì nghĩ mình yếu như vậy thì làm được gì. Nhưng sau khi xem bệnh án, các chuyên gia động viên rằng đôi tay anh vẫn khỏe, có thể học nghề. Anh quyết định thử, và quyết định ấy đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.
Ban đầu anh Trường học làm giày chỉnh hình, sau đó học chế tạo nẹp chỉnh hình, dụng cụ hỗ trợ, ngón tay giả, ngón chân giả...
Khó khăn lớn nhất không phải kiến thức, mà là thiết bị khi đó đều thiết kế cho người khỏe mạnh: bàn làm việc quá cao, máy may phải đạp chân, nhiều thao tác đòi hỏi đứng.
Thấy vậy, dự án thiết kế riêng cho anh một bàn làm việc đủ thấp để xe lăn luồn vào, cải tiến máy may để điều khiển hoàn toàn bằng tay, và chế thêm bộ phận kẹp hỗ trợ cho những dụng cụ cần dùng lực.
"Càng thấy mọi người cố gắng tạo điều kiện cho mình, tôi càng nghĩ mình phải cố gắng nhiều hơn", anh Trường chia sẻ.
Năm 2005, anh Trường ký hợp đồng chính thức với bệnh viện. Hơn 20 năm qua, anh vẫn gắn bó với xưởng chế tạo dụng cụ chỉnh hình.
Hiện xưởng có ba kỹ thuật viên, nhưng chỉ mình anh chuyên chế tác ngón tay giả thẩm mỹ - công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và cảm nhận màu sắc rất cao, vì mỗi bệnh nhân có màu da, kích thước và hình dạng ngón tay khác nhau.
Anh Trường kể, phần lớn bệnh nhân tìm đến làm ngón tay giả đều bị tai nạn lao động: nhiều người là công nhân bị máy dập cuốn mất một hoặc nhiều ngón tay, số khác gặp tai nạn giao thông hoặc tai nạn sinh hoạt.
"Có người sau khi mất ngón tay thì không dám ra ngoài nữa, không dám gặp ai vì mặc cảm", anh Trường cho hay.
Từng trải qua cảm giác mất đi một phần cơ thể và rơi xuống tận cùng tuyệt vọng, anh hiểu những bệnh nhân này hơn ai hết. Nhiều người ngồi hàng giờ tâm sự với anh, không chỉ hỏi về ngón tay giả mà còn hỏi về cuộc sống, về những biến cố anh đã vượt qua.
Giờ đây, cuộc sống anh đã ổn định, hạnh phúc. Anh lập gia đình với một người phụ nữ bị di chứng sốt bại liệt, quen nhau trong Hội Thanh niên khuyết tật TP.HCM. Hai vợ chồng có một con trai 16 tuổi.
Hằng ngày, anh tự điều khiển xe máy ba bánh vượt hơn 14 km từ Bình Chánh đến bệnh viện làm việc. Với anh, hạnh phúc nhất là khi nhìn thấy bệnh nhân mỉm cười sau khi đeo ngón tay giả.
Hơn hai mươi năm kể từ ngày chiếc giàn giáo cướp đi đôi chân, anh Đặng Văn Trường vẫn miệt mài bên bàn làm việc đặc biệt của riêng mình. Đôi chân không còn bước đi được, nhưng đôi bàn tay ấy vẫn ngày ngày tạo nên những ngón tay mới, lặng lẽ trả lại sự tự tin và hy vọng cho rất nhiều người.
Từ bệnh nhân thành nhân viên tận tâm
Thầy thuốc ưu tú Đinh Quang Thanh - Cố vấn Ban giám đốc, Phụ trách khoa Phục hồi chức năng - Vật lý trị liệu, Bệnh viện Phục hồi chức năng - Điều trị bệnh nghề nghiệp, cho biết trước đây anh Trường là bệnh nhân bị tổn thương tủy sống. Sau quá trình điều trị, nhận thấy nghị lực và tay nghề của anh, bệnh viện đã nhận anh vào làm việc tại Xưởng Dụng cụ chỉnh hình.
Từ một người từng đối mặt với chấn thương nghiêm trọng, anh Trường không chỉ vượt qua nghịch cảnh mà còn trở thành nhân viên y tế tận tâm, góp phần làm ra những dụng cụ hỗ trợ giúp nhiều người khuyết tật tìm lại sự tự tin và khả năng sinh hoạt.
Câu chuyện của anh là hình mẫu để nhiều bệnh nhân tổn thương tủy sống có thêm động lực, tin rằng họ vẫn có thể hòa nhập xã hội và nâng cao chất lượng cuộc sống nếu được điều trị, phục hồi đúng cách.








