Thủ thành Iran - từ chàng trai vô gia cư đến trận đấu để đời ở World Cup

16 小时前 12

MỹTừ một chàng trai gồng mình giữa những đêm Tehran lạnh lẽo và làm đủ mọi nghề để mưu sinh, thủ thành đội tuyển Iran Alireza Beiranvand một lần nữa khiến cả thế giới phải thán phục khi mang về trận hòa Bỉ 0-0 ở World Cup 2026.

Pha cứu thua cận thành khó tin của Alireza Beiranvand, ngăn cú sút từ Maxim de Cuyper ở phút 59 trong trận Bỉ - Iran ở vòng bảng World Cup 2026 trên sân SoFi, Inglewood, Mỹ ngày 21/6/2026. Ảnh: AP

Đôi bàn tay "dát vàng" của thủ thành 33 tuổi rồi sẽ còn ám ảnh các ngôi sao đội tuyển Bỉ, mà nói như người đồng nghiệp Thibaut Courtois, thì đó là "màn trình diễn để đời" của Beiranvand. Bật lên nhanh như một chiếc lò xo ở phút 59, anh cản phá cú sút của Maxim de Cuyper cách mình chừng 3 mét ngay trong vùng 5m50, trong lúc bản thân đã ngã và khung thành đã bỏ trống.

Đó đích thị là pha cứu thua không tưởng của World Cup 2026, nằm trong chuỗi 7 pha cản phá cả trận mà Beiranvand có được. Danh hiệu Cầu thủ hay nhất trận chẳng thể thoát khỏi tay anh. Nhưng đôi tay ấy, đã có lúc tưởng chừng không thuộc về bóng đá.

Không phải đến bây giờ thủ thành sinh năm 1992 mới được nhắc đến. Đã gần một thập kỷ trôi qua kể từ khi Beiranvand khẳng định vị thế số một nơi khung gỗ của Iran, cái thời khắc anh cản phá thành công quả penalty của Cristiano Ronaldo ở World Cup 2018. Hình ảnh ấy in sâu vào văn hóa đại chúng nước nhà, đến mức nó được tái hiện trong kịch bản của hai bộ phim truyền hình ăn khách gần đây tại Iran là The Rebel (Kẻ nổi loạn) và The Savage (Kẻ hoang dại).

Hôm 21/6, giữa những tiếng vo ve của máy bay không người lái (drone) trên mái vòm sân SoFi, Inglewood (Mỹ), những tay súng bắn tỉa dàn trận trên các tòa nhà xung quanh, cùng sự hiện diện của các đặc vụ FBI mang sắc phục, Beiranvand đưa các khán giả trở lại với câu chuyện "nghìn lẻ một đêm" của cuộc đời anh.

Beiranvand cứu thua trong trận Bỉ - Iran ở vòng bảng World Cup 2026 trên sân SoFi, Inglewood, Mỹ ngày 21/6/2026. Ảnh: Reuters

Beiranvand sinh ra tại Sarabias, Lorestan (Iran) trong một gia đình du mục thuộc bộ tộc Kurd Lak, liên tục di chuyển khắp các miền quê để tìm đồng cỏ cho đàn cừu. Là con cả trong gia đình, anh phải lao động từ sớm để phụ giúp cha mẹ. Công việc đầu tiên của anh là chăn cừu. Bất cứ khi nào có thời gian rảnh, anh lại cùng bạn bè chơi bóng đá và trò ném đá Dal Paran. Nhiều năm sau, chính trò chơi dân gian ấy đã tạo nên thứ vũ khí đặc biệt của Beiranvand.

Khi Beiranvand 12 tuổi, gia đình quyết định chọn Sarabias làm nơi định cư lâu dài và anh bắt đầu tập luyện tại một đội bóng địa phương. Ban đầu, anh chơi tiền đạo. Nhưng trong một trận đấu, thủ môn của đội bị chấn thương, Beiranvand bất đắc dĩ phải vào thế chỗ. Một pha cứu thua xuất thần trong trận đấu đó là quá đủ để giữ chân anh ở lại trong khung gỗ mãi mãi. Beiranvand quyết định chọn nghiệp thủ môn, nhưng cha anh phản đối kịch liệt.

Ông Morteza, giống như nhiều người cha khác ở Iran, cho rằng bóng đá không phải là một cái nghề thực thụ và muốn con trai trở thành một công nhân cơ khí. "Cha tôi không thích bóng đá chút nào. Ông ấy thậm chí còn xé rách quần áo và găng tay của tôi, khiến tôi nhiều lần phải bắt bóng bằng tay trần", Beiranvand từng kể lại trên báo Anh Guardian năm 2018.

Chàng thủ môn trẻ quyết định trốn nhà, bắt xe khách lên Tehran để tìm kiếm cơ hội tại các CLB lớn của thủ đô. Vay tiền từ một người họ hàng, anh một mình khăn gói bước lên chuyến xe định mệnh. Ngay trên chuyến xe khách đó, Beiranvand tình cờ gặp Hossein Feiz, HLV của một đội bóng địa phương tại Tehran. Ông Feiz nói sẽ cho Beiranvand tập thử với điều kiện anh phải đóng 200.000 Toman (khoảng 40 USD). Nhưng chàng trai trẻ nào đào đâu ra tiền, đến một chỗ ngả lưng, một mái nhà che thân anh còn chẳng có.

Beiranvand trải qua những đêm dài co ro dưới chân tháp Azadi biểu tượng của Tehran, nơi tập trung của những người nhập cư nghèo khổ. Có một đêm, một tiểu thương trẻ tuổi thấy thương tình nên ngỏ ý cho anh về nhà ngủ nhờ. Beiranvand đồng ý, nhưng trên đường đi đã đổi ý và quay trở lại sân tập của CLB, nơi anh vẫn kiên trì đến thử việc mỗi ngày.

Beiranvand được đồng đội chúc mừng sau pha cứu thua trên chấm penalty trong trận Iran gặp Bồ Đào Nha ở World Cup 2018 trên sân Mordovia, Saransk, Nga vào ngày 25/6/2018. Ảnh: AFP

"Tôi ngủ ngay trước cổng CLB", Beiranvand nhớ lại. "Khi thức dậy vào buổi sáng, tôi bàng hoàng thấy những đồng xu mà người qua đường bố thí. Họ tưởng tôi là người ăn xin! Nhưng nhờ số tiền đó, lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi có được một bữa sáng ra trò".

Cuối cùng, động lòng trước ý chí của Beiranvand, HLV Feiz đồng ý nhận anh mà không thu một đồng phí nào, đồng thời nhờ đội trưởng hỗ trợ. Beiranvand ở nhờ nhà đồng đội được hai tuần, sau đó chuyển đến làm việc tại một xưởng may quần áo do cha của một cầu thủ khác trong đội làm chủ, đổi lại anh được phép ngủ tại xưởng vào ban đêm.

Công việc tiếp theo của Beiranvand là làm thuê tại một tiệm rửa xe. Nhờ chiều cao vượt trội, anh trở thành người thợ chuyên trị các dòng xe gầm cao SUV. Một ngày nọ, anh rơi vào tình huống khó xử, khi huyền thoại bóng đá Iran là Ali Daei mang xe đến rửa.

Các đồng nghiệp thúc giục Beiranvand đến bắt chuyện với cựu tiền đạo Bayern Munich để xin một cơ hội tiến thân trong nghiệp quần đùi áo số. Nhưng thủ thành cao 1,94 mét từ chối. Anh muốn tự đi bằng đôi chân của mình. "Tôi biết nếu tôi mở lời, chú Daei chắc chắn sẽ giúp, nhưng tôi cảm thấy xấu hổ khi nói về hoàn cảnh khốn khó của mình lúc đó", Beiranvand tâm sự.

Ít lâu sau, Beiranvand lọt vào mắt xanh của HLV đội trẻ Naft-e-Tehran và chuyển đến CLB này. Ban đầu, họ cho phép anh ở trong phòng cầu nguyện của đội. Nhưng sau một thời gian, họ thông báo anh không được phép ngủ lại đó nữa. Vậy là Beiranvand lại phải đi tìm việc tại một tiệm bánh pizza để có chỗ trú chân qua đêm.

Tại đây, một chuyện oái oăm khác lại ập đến. HLV của Beiranvand hoàn toàn không biết gì về công việc làm thêm của học trò, vô tình đến tiệm mua pizza. Chàng thủ môn trẻ tìm cách né mặt, nhưng chủ tiệm bắt anh phải ra bưng bê phục vụ. Quá ngượng ngùng, anh xin nghỉ việc chỉ vài ngày sau đó.

Thủ thành Beiranvand (phải) sau trận Bỉ - Iran ở vòng bảng World Cup 2026 trên sân SoFi, Inglewood, Mỹ ngày 21/6/2026. Ảnh: AFP

Beiranvand tiếp tục tìm một công việc khác có chỗ ngủ qua đêm, cuối cùng anh đành chấp nhận đi làm lao công quét rác cho thành phố. Có những ngày, một mình anh phải quét dọn cả một công viên rộng lớn. Việc vừa phải lao động chân tay, vừa phải đảm bảo thể trạng để thi đấu trở thành thử thách quá sức chịu đựng. Đỉnh điểm của bi kịch là khi thủ thành có 88 trận ra sân trong màu áo ĐTQG bị Naft-e-Tehran sa thải vì tự ý tập luyện với một đội bóng khác và dính chấn thương. Anh chuyển sang xin thử việc tại CLB Homa nhưng HLV ở đó lưỡng lự không muốn ký hợp đồng. Beiranvand cảm thấy giấc mơ đã hoàn toàn lụi tàn.

Nhưng cuộc đời luôn có những chuyến tàu muộn. Nhờ cơ duyên, anh nhận một cuộc gọi định mệnh từ HLV đội U23 Naft-e-Tehran và tất cả thay đổi. Ông thông báo nếu Beiranvand chưa ký hợp đồng với đội bóng nào thì có thể quay lại. "Có lẽ việc HLV Homa từ chối ký hợp đồng với tôi là do số phận sắp đặt", Beiranvand chiêm nghiệm. "Nếu tôi ở lại đội bóng đó, có lẽ tôi đã không bao giờ vươn tới đẳng cấp như hôm nay".

Beiranvand ra mắt nhà nghề năm 2011 ở tuổi 19, trước khi bắt đầu tỏa sáng. Anh được triệu tập vào đội U23 Iran và nhanh chóng chiếm suất bắt chính tại đội một của Naft-e-Tehran. CLB chắc chắn không phải hối hận về cơ hội thứ hai trao cho anh. Với Beiranvand vững chãi trong khung gỗ, đội bóng vốn chỉ quen mặt ở các giải đấu cấp địa phương bỗng chốc vươn lên đỉnh cao của bóng đá Iran, giành vé dự AFC Champions League lần đầu tiên và lọt vào chung kết Cup Quốc gia năm 2015.

Cũng đầu năm đó, Beiranvand chính thức được gọi lên tuyển Iran. Và ở tuổi 24, anh chuyển sang đầu quân cho Persepolis – một trong những thế lực lớn nhất của bóng đá Iran. Anh cống hiến bốn năm tại đây, đóng đinh suất bắt chính ở ĐTQG, tham dự World Cup 2018 và lọt vào chung kết AFC Champions League cùng năm.

Thủ thành Alireza Beiranvand (phải) ăn mừng sau trận hòa Bỉ ở vòng bảng World Cup 2026 trên sân SoFi, Inglewood, Mỹ ngày 21/6/2026. Ảnh: AFP

Nhưng chính trò chơi ném đá thuở nhỏ Dal Paran mới là thứ giúp Beiranvand nổi tiếng toàn thế giới. Những năm tháng ném đá thời chăn cừu đã giúp cơ tay của anh phát triển vượt trội, cho phép anh ném bóng xa hơn bất kỳ thủ môn nào khác. Ngày 11/10/2016, với cú ném bóng bằng tay 61,26 mét trong trận gặp Hàn Quốc, Beiranvand chính thức được ghi vào sách kỷ lục Guinness thế giới. Anh còn sở hữu kỷ lục về cú phát bóng vô-lê dài nhất, với khoảng cách 78,01 mét.

Khi Iran trở nên quá chật chội với tài năng của mình, "Cầu thủ hay nhất Iran năm 2019" quyết định thử sức tại châu Âu ở tuổi 28. Điểm đến là CLB Antwerp tại Bỉ. Tuy nhiên, anh không thể cạnh tranh vị trí với thủ thành người Pháp Jean Butez.

Chỉ có vỏn vẹn 12 trận ra sân bắt chính khi thủ môn số một của Antwerp dính chấn thương, Beiranvand lặng lẽ sang Bồ Đào Nha khoác áo Boavista. Nhưng chuyến phiêu lưu này còn ảm đạm hơn với chỉ 9 lần ra sân. Sau hai thất bại liên tiếp tại trời Âu, thủ thành cao 1,94 mét quyết định hồi hương ngay trước thềm World Cup 2022, giải đấu mà anh không để lại nhiều dấu ấn như tại Nga bốn năm trước do chấn thương.

Sau hai năm rực rỡ với hai chức vô địch cùng Persepolis, Beiranvand chuyển sang Tractor SC và lập tức cùng CLB này gặt hái danh hiệu đầu tiên vào năm 2025. Vị trí của anh trong khung gỗ ĐTQG vẫn là bất khả xâm phạm – bất kể giới chuyên môn và truyền thông Iran nhiều lần đòi gạch tên anh khỏi đội hình – kéo dài cho đến tận kỳ World Cup 2026 này.

"Tôi đã phải trải qua muôn vàn cay đắng để biến ước mơ của mình thành hiện thực, nhưng tôi không bao giờ muốn quên đi quá khứ đó, bởi chính những giọt nước mắt ngày ấy đã nhào nặn nên con người tôi của ngày hôm nay", anh trải lòng.

Sau năm 2018 với dấu ấn trên đất Nga, một bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ cuộc đời thăng trầm của Beiranvand đã được bấm máy. Giờ đây, màn trình diễn để đời trước Bỉ hứa hẹn có thể là chất liệu hoàn hảo cho phần tiếp theo của bộ phim.

Hoàng Thông tổng hợp

阅读全文