World Cup của 'con nhà nghèo vượt khó'

15 小时前 12

World Cup của "con nhà nghèo vượt khó" - Ảnh 1.

Ayari làm động tác vừa tri ân, vừa xin lỗi người hâm mộ quê hương cha mình - Ảnh: REUTERS

Người hâm mộ có lẽ vẫn chưa quên khoảnh khắc Hakimi ôm chầm lấy mẹ anh, bà Saida - một phụ nữ da màu với vẻ ngoài chất phác, chân quê tại World Cup 2022.

Những người mẹ đằng sau chiến công World Cup

Một bức ảnh giản đơn ghi lại khoảnh khắc đó đã đủ để phản ánh hành trình vươn lên của một trong những hậu vệ xuất sắc nhất làng bóng đá.

Và khi số báo này đến tay độc giả, người hâm mộ cũng sẵn sàng chứng kiến khoảnh khắc tương tự - ngày mà bà Ana Candida Evora, mẹ của thủ thành Vozinha - người hùng tuyển Cape Verde, ôm chầm lấy cậu con trai đã ở tuổi tứ tuần khi đội bóng châu Phi đối đầu Uruguay vào sáng 22-6.

Sau trận hòa lịch sử trước Tây Ban Nha, thủ thành Vozinha đã bật khóc khi tiết lộ việc mẹ anh không thể đến Mỹ cổ vũ con trai do thủ tục và chi phí làm visa vượt ngoài khả năng gia đình.

Câu chuyện này ngay lập tức tạo hiệu ứng lan tỏa mạnh mẽ. Chỉ ít ngày sau, mẹ của anh đã nhận được visa để sang Mỹ nhờ vào sự giúp đỡ của Chính phủ Mỹ. Cuộc đoàn tụ giữa hai mẹ con tại Miami trở thành một trong những câu chuyện đẹp nhất làng bóng đá, mở đầu cho một kỳ World Cup tranh tài sôi nổi mà cũng thấm đẫm những câu chuyện nhân văn.

Một người mẹ khác cũng được truyền thông nhắc đến ở World Cup những ngày qua, đó là mẹ của tiền vệ Jean-Ricner Bellegarde (Haiti). Bellegarde chào đời tại Pháp khi mới ở tháng thứ sáu của thai kỳ, đúng thời điểm mẹ anh rơi vào tình trạng nguy kịch. Hai mẹ con đều đứng giữa ranh giới sinh tử và không có người thân bên cạnh. Chính các y tá tại bệnh viện đã đặt cho cậu bé sơ sinh cái tên Jean-Ricner.

Điều kỳ diệu là cả hai mẹ con đều sống sót. Lớn lên ở Pháp, Bellegarde từng khoác áo các đội trẻ Pháp và hoàn toàn có thể tiếp tục chờ đợi cơ hội ở Les Bleus. Thế nhưng năm 2025, anh quyết định khoác áo Haiti - quê hương của cha mình.

Cho đến nay, Bellegarde vẫn chưa một lần đặt chân tới Haiti vì tình hình an ninh bất ổn kéo dài tại quốc gia châu Mỹ này. Dẫu vậy, anh luôn khẳng định Haiti vẫn hiện diện trong cuộc sống của mình thông qua gia đình, văn hóa và những câu chuyện được cha mẹ kể từ nhỏ. "Tôi cảm thấy mình đang đại diện cho gia đình", Bellegarde chia sẻ khi nói về quyết định khoác áo Haiti.

World Cup của "con nhà nghèo vượt khó" - Ảnh 2.

Diomande khi còn là một cậu bé - Ảnh: PLAYERS’ TRIBUNE

Những hành trình đầy cảm xúc

Truyền thông ví von World Cup 2026 - với việc được mở rộng ra 48 đội, giống như một ngày hội của những "kiều bào hồi hương". Ví dụ tiêu biểu là có gần 100 cầu thủ sinh ra tại Pháp dự giải đấu, nhưng chỉ 23 trong số đó khoác áo tuyển Pháp. Những người còn lại chơi bóng cho các đội Senegal, Morocco, Algeria...

Những cầu thủ đó lựa chọn hồi hương phải chăng chỉ vì không đủ khả năng khoác áo tuyển Pháp? Có thể, nhưng cũng đừng xem thường hành trình về nguồn của một con người như thế. Ví dụ tiêu biểu là thủ thành Eloy Room - người có 15 pha cứu thua giúp Curacao giành 1 điểm trước Ecuador.

Ở tuổi 37, sự nghiệp của Room dần đi đến hồi kết. Nhưng hơn 10 năm trước, khi đang còn khoác áo các CLB danh tiếng của Hà Lan như Vitesse hay PSV, Room đã nhận lời mời từ Patrick Kluivert (HLV trưởng tuyển Curacao lúc bấy giờ) để trở về khoác áo đội bóng quê hương cha mình, thay vì chờ cơ hội không nhỏ từ tuyển Hà Lan. Không chỉ vậy, anh còn thuyết phục được cả một số đồng đội như Locadia, Bacuna cùng hồi hương.

World Cup của "con nhà nghèo vượt khó" - Ảnh 3.

Eloy Room - thủ môn lựa chọn quê hương Curacao - Ảnh: REUTERS

Ở chiều ngược lại, một số cầu thủ chọn nơi nuôi dưỡng tài năng nhưng vẫn không quên đi nguồn cội. Tiêu biểu là câu chuyện của Ayari - người có cha đến từ Tunisia và mẹ là người Morocco. Ayari từng được cả hai nền bóng đá châu Phi hùng mạnh này liên hệ, nhưng rồi đã lựa chọn Thụy Điển vì cha anh muốn "tri ân nơi đã tiếp nhận gia đình".

Bản thân Ayari không bao giờ quên nguồn cội. Số phận run rủi đưa anh chạm trán Tunisia ở World Cup 2026, và anh thậm chí còn ghi đến 2 bàn. Tiền vệ trẻ tuổi không ăn mừng, anh chắp tay quỳ dưới đất và làm động tác cúi gập người - như vừa xin lỗi, vừa là lời tri ân gửi đến nguồn cội Tunisia của cha mình. Đó là một khoảnh khắc làm mềm đi toàn bộ cảm xúc cay đắng của người hâm mộ Tunisia.

Và vài ngày trước, hàng triệu con tim người hâm mộ bóng đá thổn thức khi đọc bức tâm thư gửi em gái quá cố của Yan Diomande - chàng trai trẻ 19 tuổi được các tuyển trạch viên đưa đi khắp thể giới để "xin một chân" vào những CLB châu Âu.

"Chẳng đội bóng nào chịu nhận anh khi đó, rồi visa của anh hết hạn, giấc mơ tan vỡ, anh trở về lại châu Phi và chúng ta cùng nhau khóc. Nhưng em là người chưa bao giờ ngừng tin tưởng anh... Mọi điều anh làm trên sân bóng lúc này là vì em" - Diomande viết, tri ân cô em gái không may qua đời lúc anh đang bắt đầu giấc mơ bóng đá đỉnh cao.

Đó chính là World Cup - nơi những mảnh đời khốn khó vươn lên từ trại nhập cư rồi tỏa sáng; là nơi đan xen của cội nguồn và thực tại; là nơi một chàng trai chứng tỏ cho cả thế giới thấy bao nỗi cực nhọc cha mẹ anh phải chịu khi vượt đại dương, vất vả làm lụng nuôi dưỡng giấc mơ cậu con trai đã không hề bị lãng phí.

阅读全文