Cuộc chiến tranh giành tài sản của người không con cái

13 小时前 10

Chủ nhật, 7/6/2026, 06:45 (GMT+7)

Trung QuốcKhi thế hệ vợ chồng không sinh con đầu tiên bước vào tuổi xế chiều, các tranh chấp tài sản liên quan đến họ hàng bắt đầu xuất hiện.

Theo Báo cáo nguyện vọng sinh con của giới trẻ Trung Quốc, quốc gia này hiện có hơn 600.000 gia đình DINK (không sinh con).

Tốc độ tăng trưởng của nhóm này rất cao tại các thành phố lớn như Thượng Hải (12,4%), Thâm Quyến (11,8%) và Bắc Kinh (10%). Khi lứa DINK đầu tiên già đi và qua đời, các cuộc chiến pháp lý xoay quanh khối tài sản vô chủ đang trở thành tâm điểm chú ý của dư luận.

Cách thức phân chia tài sản của nhóm người này làm nảy sinh nhiều tình huống trớ trêu: người vướng vào kiện tụng, kẻ chọn tiêu sạch tiền, hoặc dứt khoát cắt đứt quan hệ họ hàng để quyên góp từ thiện.

Gần đây, ông Li ở Thượng Hải qua đời trong một vụ tai nạn giao thông. Do ông không có con, theo luật định, các cháu ruột không thuộc diện nhận bồi thường. Một người cháu lớn tự nhận có "quan hệ cha con nuôi" với chú để đòi quyền lợi. Những người cháu khác cũng nộp bằng chứng chứng minh sự thân thiết để tranh giành số tiền dẫn đến việc gia đình đưa nhau ra tòa.

Chứng kiến những sự việc tương tự, ông Chen, 70 tuổi ở Bắc Kinh, quyết định lên kế hoạch phân chia tài sản khi vợ chồng còn minh mẫn. Sở hữu căn nhà trị giá 140.000 USD và hàng chục nghìn USD tiền tiết kiệm, ông chọn để lại di sản cho con của anh chị em ruột. Ban đầu, ông định áp dụng tiêu chí "ai chăm sóc tuổi già thì hưởng", nhưng sau đó quyết định chia đều cho bốn người cháu. "Tôi tin việc giữ tài sản cho người cùng huyết thống sẽ giúp mình được đối xử tốt hơn lúc cuối đời", ông Chen nói.

 Aboluowang

Nhiều cặp vợ chồng DINK thế hệ đầu tiên đang đối mặt bài toán di sản. Ảnh: Aboluowang

Ngược lại, ông Xu, 68 tuổi, chọn sống độc thân và từ chối để lại tài sản cho họ hàng. Ông đã cắt đứt liên lạc với anh chị em ruột sau khi cha mẹ qua đời. Khi nghỉ hưu, ông bán nhà, gửi hàng trăm nghìn USD vào ngân hàng và thuê một căn phòng nhỏ. "Tôi sẽ tự tiêu tiền của mình", ông cho biết. Bằng tiền lương hưu và lãi ngân hàng, ông đi du lịch nhiều lần trong năm.

Một số bạn bè của ông Xu chọn vào viện dưỡng lão, nhưng nhận ra người già không con cái ít được nhân viên tôn trọng. Để tự bảo vệ, nhiều người DINK thuê dịch vụ "đóng giả con cái" đến thăm nom với giá 70-350 USD mỗi lần. "Nhưng tôi cho rằng dịch vụ này mang lại sự trói buộc, nên quyết định tận hưởng cuộc sống tự do, chấp nhận rủi ro cô độc", ông nói.

Dù tự chủ tài chính, nhiều người DINK gặp rắc rối từ người thân. Cô Taozi, 46 tuổi, cùng chồng sở hữu hai bất động sản. Cô cho biết một người chị họ liên tục gửi ảnh con gái, đề nghị cô nhận làm con nuôi. Khi Taozi từ chối, người này nói: "Dì có nhiều tiền tiêu không hết, bỏ ra một ít giúp tôi nuôi con thì có sao đâu".

Sau sự việc, Taozi quyết định không để lại tài sản cho họ hàng và tập trung tài chính chăm sóc bản thân.

Tương tự, Chacha cũng lập kế hoạch tài sản từ sớm. Vợ chồng cô quyết định khi qua đời sẽ quyên góp toàn bộ di sản để xây dựng trường học, thư viện ở vùng quê.

"Chúng tôi muốn tên các công trình được đặt theo tên chú mèo cưng của gia đình. Đó là cách để cả nhà gắn bó với nhau dưới một hình thức khác", cô kể.

Các nhà nghiên cứu xã hội Trung Quốc cho rằng việc sắp xếp tuổi già và phân định di sản không còn là tương lai xa vời đối với nhóm DINK. Đây là bài toán cấp thiết cần giải quyết sớm. Thực tế này cũng khiến nhiều người trẻ đang có ý định không kết hôn, sinh con phải cân nhắc.

Dù lựa chọn không đi theo con đường "nuôi con để nhờ cậy tuổi già", lứa DINK đầu tiên đang chứng minh: sống trọn vẹn theo định nghĩa của bản thân chính là cái kết viên mãn nhất.

Bảo Nhiên (Theo Aboluowang, Apollo)

阅读全文