Trong cuộc phỏng vấn báo thể thao AS sau chức vô địch World Cup 2026, HLV đội tuyển Tây Ban Nha Luis de la Fuente đưa ra những đánh giá về khái niệm tiki-taka, đồng thời cam kết phương châm tìm kiếm những cầu thủ giỏi và tử tế.

HLV Luis de la Fuente trong buồi ghé thăm tòa soạn báo thể thao AS, Madrid, Tây Ban Nha ngày 25/7/2026. Ảnh: AS
- Ông từng ghé thăm tòa soạn báo AS bốn năm trước, khi mới được bổ nhiệm ngồi vào ghế nóng ĐTQG và chia sẻ: "Tôi đang có trong tay những con người giỏi nhất". Khi ấy, ông có thực sự tin mình sẽ hiện thực hóa tuyên bố đó bằng chức vô địch World Cup?
- Chắc chắn là không thể nói trước được, nhưng hành trình nào cũng phải đi từng bước. Tập thể này bước đi một cách vững vàng, quyết đoán, bản lĩnh và niềm tin tuyệt đối. Một khi đã hòa vào guồng quay World Cup, suy nghĩ duy nhất trong đầu chúng tôi luôn là: "Chúng ta nhất định sẽ chiến đấu đến cùng". Còn việc có vô địch hay không lại là chuyện khác.
Ở trận chung kết, chúng tôi hoàn toàn áp đảo, Argentina thậm chí không tung ra nổi một cú dứt điểm trúng đích. Dù có sự chủ động nhất định, chúng tôi vẫn luôn hết sức thận trọng. Bởi trong bóng đá, bạn vẫn có thể thua theo cách khó tin nhất. Nếu pha phá bóng giải vây của Pau Cubarsi ở hiệp phụ đập trúng Unai Simon rồi nảy vào lưới, Argentina đã ghi bàn mà chẳng cần dứt điểm chính xác lần nào. Rất may là tình huống đó đã được xử lý gọn gàng.
- Ông thấy thế nào khi nghe người ta gọi đây là "World Cup của Luis de la Fuente"?
- Nghe vậy tôi ngại lắm. Tôi chỉ muốn nhắc lại rằng, đây là chiến tích của một tập thể Tây Ban Nha xuất sắc.
- Làm thế nào để vô địch World Cup mà chỉ để thủng lưới vỏn vẹn một bàn? Ông đánh giá ra sao về con số này?
- Các đối thủ chỉ có thể dứt điểm về phía khung thành chúng tôi đúng 10 lần suốt cả giải. Đó là nhờ tính gắn kết, cấu trúc phòng ngự được tổ chức bài bản, vận hành vô cùng tỉ mỉ để đạt độ tối ưu đến mức cao nhất. Cả đội cùng tham gia phòng ngự, 11 cầu thủ trên sân đều là những mắt xích phòng ngự. Nó cho thấy tính cân bằng trong cách chơi của chúng tôi. Song nếu nhìn vào các con số, chúng tôi còn là đội tấn công rất cừ nữa. Chúng tôi ghi nhiều bàn nhưng chỉ lọt lưới một lần. Xét trong 50 trận đã qua của Tây Ban Nha, tập thể này duy trì sự ổn định xuyên suốt, khi ghi hơn 100 bàn và để thủng lưới rất ít.
- Trong suốt chiến dịch, có bao giờ ông nghi ngại về sức mạnh của đội tuyển?
- Hoàn toàn không, ngay cả sau trận ra quân (hòa Cape Verde). Tôi không quan tâm dư luận nói gì, việc không đọc báo giúp tâm trí tôi bình thản hơn. Sau trận đầu tiên, chúng tôi biết mình đang đi đúng lộ trình. Đôi khi bạn thiếu một chút thăng hoa còn đối thủ lại có ngày thi đấu xuất thần. Nhưng toàn đội đã tiến bộ từng chút một, ngày một hay hơn. Đặc biệt, bầu không khí nội bộ luôn lạc quan. Suốt 52 ngày hội quân, không hề xuất hiện bất kỳ sự cố hay mâu thuẫn nào.
- Dư luận rất chú ý đến cách ông xoay xở nhân sự dự bị. Ông thay người dựa trên diễn biến thực tế hay đã lên kịch bản từ trước?
- Trực giác giúp bạn đưa ra quyết định. Bạn có sẵn một đội hình xuất phát cho trận ra quân, nhưng sau đó phải quan sát màn thể hiện trên sân tập lẫn cảm giác thi đấu của các cầu thủ... Tất nhiên, chúng tôi đều phân tích và nghiên cứu rất kỹ để lượng hóa chúng. Tôi có một đội ngũ trợ lý cực giỏi, họ cung cấp cho tôi những thông số hết sức chi tiết để đánh giá.
Tuy vậy, tôi tin rằng trong bóng đá luôn cần một thứ gọi là "giác quan thứ sáu", tức bạn quyết định vào đúng thời điểm then chốt. Bởi mọi thứ còn phụ thuộc vào cục diện trận đấu. Bạn có thể đề ra phương án ban đầu, nhưng diễn biến trên sân lại lái bạn sang một hướng khác, chẳng hạn chấn thương, thẻ phạt, một bàn thua hay một bàn thắng. Bóng đá có thể đảo lộn mọi tính toán ban đầu chỉ sau 10 phút.
Tựu trung thì cốt lõi triết lý là thứ không bao giờ thay đổi. Chúng tôi luôn ra sân để triển khai ý đồ chơi bóng của riêng mình, dù mỗi cầu thủ với đặc tính riêng sẽ biến tấu nó đi đôi chút. Mỗi cầu thủ hay HLV lại có cách vận hành triết lý theo góc nhìn của riêng mình.

HLV Luis de la Fuente nâng cúp vàng thế giới sau trận chung kết Tây Ban Nha – Argentina ở chung kết World Cup 2026 trên sân MetLife, New Jersey, Mỹ ngày 19/7/2026. Ảnh: El Pais
- Vì sao ông tung Martin Zubimendi và Eric Garcia vào sân ở hiệp hai trận chung kết, dù trước đó họ chưa đá một phút nào tại giải?
- Lý do rất đơn giản thôi, tôi biết họ đang đạt phong độ tốt. Tôi quan sát và theo dõi họ trong từng buổi tập. Chúng tôi biết rõ họ thậm chí hoàn toàn đủ sức đá chính. Bản thân tôi thấy rất áy náy với những cầu thủ không được ra sân. Ở Euro 2024, Alex Remiro là người duy nhất không chơi phút nào. Tôi luôn muốn tất cả đều được vào sân vì họ thực sự xứng đáng. Nhưng tôi không tự đặt ra áp lực cho bản thân bằng việc phải tung tất cả vào sân bằng mọi giá. Lợi ích của tập thể phải là trên hết.
Cần nhớ rằng tại Euro 2024, chính Zubimendi cũng vào sân ở hiệp hai trận chung kết và đã chơi một trận tuyệt hay. Lần này cậu ấy cũng như vậy. Còn với Eric, tôi biết nói gì đây? Cậu ấy cũng là một cầu thủ tuyệt vời.
- Việc đồng hành cùng nhiều học trò từ khi họ mới 16 tuổi đã giúp ông thế nào trong việc quản trị đội bóng?
- Đó là nền tảng quyết định. Những Simon, Mikel Merino, Rodri... họ là thế hệ mà tôi bắt đầu làm việc chung từ năm 2015. Trước đó, tôi từng huấn luyện Marcos Llorente ở một giải U19 khác. Giống như một vòng tròn khép lại với thế hệ mà chúng tôi bắt đầu từ khi các cầu thủ mới 16, 17 tuổi. Trận chung kết World Cup diễn ra vào ngày 19/7/2026, đúng 11 năm sau ngày chúng tôi vô địch U19 châu Âu tại Hy Lạp. Lần đó, những cái tên như Mikel Oyarzabal hay Fabian Ruiz thậm chí còn chưa góp mặt.
- Ông mừng nhất cho cầu nào nào sau chức vô địch World Cup?
- Tôi rất mừng khi Ferran Torres ghi bàn trong trận chung kết. Tôi là người luôn cố gắng sống công bằng. Khi nhìn thấy những điều bất công, những lời gièm pha vô cớ, thái quá và đầy ác ý nhắm vào cậu ấy, tôi tin cuộc sống sớm muộn sẽ cho bạn cơ hội để đòi lại công bằng và chứng tỏ bản thân.
Ferran có những thông số cực kỳ ấn tượng ở đội tuyển, và ở CLB cũng vậy. Tỷ lệ ghi bàn qua mỗi trận của cậu ấy rất thuyết phục. Cậu ấy làm tôi nhớ phần nào đến Alvaro Morata. Tôi rất mừng cho Ferran vì trước những bất công, học trò của mình đã biết cách đứng dậy và dõng dạc tuyên bố: "Tôi ở đây". Cậu ấy hoàn toàn xứng đáng nhận được thành quả, vì nếu người khác thì có lẽ họ đã buông xuôi và tự gục ngã.
- Còn trường hợp của Simon thì sao?
- Vị trí gác đền có tính chất rất đặc thù. Bạn không thể xoay tua liên tục như các vị trí khác. Tôi khẳng định Tây Ban Nha đang sở hữu ba trong số năm thủ môn xuất sắc thế giới. Nhưng bạn không thể cứ xoay tua, bởi chính họ cũng không chấp nhận chuyện đó. Một thủ môn cần sự tin tưởng, cảm giác an toàn, tính ổn định và liên tục.
- Thế còn thời điểm cả ba thủ môn ôm chầm lấy nhau sau trận chung kết?
- Đó chính là điều chúng tôi từng trao đổi trong một buổi trò chuyện nội bộ về động lực và các giá trị cốt lõi. Bức ảnh ba thủ môn ôm nhau chính là thông điệp mạnh mẽ nhất. HLV thủ môn Miguel Angel Espana đã chăm chút rất kỹ khía cạnh tâm lý này. Mọi vị trí trên sân luôn có sự đoàn kết. Lấy ví dụ, Alex Grimaldo và Marc Cucurella là đôi bạn thân thiết dù cả hai đá cùng vị trí, Pedro Porro và Llorente thì dính lấy nhau suốt ngày dù cũng đã cùng vị trí.

Lần lượt từ trái sang phải: Tiền vệ Rodri, Thủ tướng Tây Ban Nha Pedro Sanchez, HLV Luis de la Fuente và Chủ tịch LĐBĐ Tây Ban Nha Rafael Louzan, trong chuyến ghé thăm của đội tuyển Tây Ban Nha đến Cung điện Moncloa, Madrid, Tây Ban Nha ngày 20/7/2026. Ảnh: Reuters
- Ông so sánh thế nào về hành trình đăng quang Euro 2024 và World Cup lần này?
- Đây là hai giải đấu hoàn toàn khác biệt. Bóng đá châu Âu là thứ chúng tôi đã quá quen và thấu hiểu. Nó có tính tương đồng cao. Trong khi, World Cup đòi hỏi sự thích nghi theo cách khác khi phải chạm trán các đại diện châu Phi, Nam Mỹ... Chẳng hạn, chúng tôi biết trước cục diện các trận gặp Uruguay hay chung kết với Argentina sẽ diễn ra thế nào. Bóng đá Nam Mỹ là như vậy. Nguyên tắc tối thượng của chúng tôi là tập trung đá đúng sức mình. Không ai được đi lệch kịch bản hay cuốn theo lối chơi của đối thủ, đơn giản vì chúng tôi không quen đá kiểu đó. Nếu sa vào bẫy, họ giỏi hơn và chúng tôi sẽ thua tâm phục khẩu phục. Nhưng nếu đưa trận đấu về đúng sở trường của Tây Ban Nha, chúng tôi là số một.
- Để làm được vậy cần bản lĩnh, nhưng Tây Ban Nha lại là một tập thể rất trẻ. Ông đã bao giờ thấy những học trò mới 18, 19 tuổi của mình chín chắn đến vậy chưa?
- Những cầu thủ ở độ tuổi đó mà đã vươn đến tầm siêu sao thì chắc chắn họ là những thiên tài đặc biệt. Cầu thủ ra mắt giải nhà nghề ở tuổi đó thường chín chắn hơn bạn bè đồng lứa vì họ đã bắt đầu kiếm ra tiền, gánh vác trách nhiệm... trong khi bạn bè vẫn đang học cấp ba hay vào đại học. Những tài năng như Lamine Yamal hay Cubarsi rất đặc biệt. Họ trưởng thành và có trí tuệ vượt tuổi. Trong mắt tôi, họ là những thiên tài.
- Hiện tại, những lời có cánh đang đổ dồn về Tây Ban Nha. Nhiều LĐBĐ quốc tế cũng bày tỏ lòng ngưỡng mộ và coi công thức của ông là tấm gương.
- Những lời khen càng củng cố thêm triết lý của chúng tôi. Đây không phải là thành quả ngày một ngày hai, mà là quả ngọt của một mô hình được kiên trì theo đuổi suốt nhiều năm. Chúng tôi luôn trung thành với nó. Tất nhiên, mỗi HLV trưởng khi tiếp quản đều thêm vào những nét chấm phá riêng, không chỉ ở cấp ĐTQG mà cả ở các lứa trẻ, vốn là gốc rễ quan trọng nhất. Nhưng ý tưởng chủ đạo vẫn luôn ăn sâu vào gốc rễ, chỉ có các nhánh cây là vươn ra để hoàn thiện mô hình. Mô hình này đã có từ trước thời của tôi. Nó chỉ đơn giản là liên tục tiến hóa theo sự phát triển của bóng đá.
Mỗi giải đấu lớn lại là một bước chuyển mình. Từ Euro, người ta đã thấy sự thay đổi khi chúng tôi bắt đầu chơi với các tiền đạo cánh thực thụ. Giờ đây, các tình huống chuyển trạng thái và tốc độ là chìa khóa. Trước đây có một quy luật gần như bất biến, là đội kiểm soát bóng nhiều hơn sẽ thắng phần lớn các trận. Bối cảnh ngày nay không còn như vậy nữa. Một đội chỉ kiểm soát 30% thời lượng bóng vẫn có thể đè bẹp đối thủ 3-1.
- Có nhiều Liên đoàn nước ngoài đến học hỏi hay xin tư vấn về mô hình này không?
- Từ lâu đã có rồi, từ thời HLV Gines Melendez còn dẫn dắt các lứa trẻ Tây Ban Nha. Anh, Pháp, Đức... đều cử đại diện sang đất nước chúng ta. Có thời điểm các đại diện từ Italy sang học hỏi liên tục. Bóng đá Đức từng có giai đoạn xây dựng nền móng rất giống chúng ta. Tuy nhiên, bắt chước không hề dễ, phức tạp là đằng khác. Thứ nhất, nó đòi hỏi nhiều năm gầy dựng. Thứ hai là vai trò của các CLB ở Tây Ban Nha, nơi có những HLV xuất sắc giúp đào tạo cầu thủ từ gốc. Nhờ sự rèn luyện bài bản từ nhỏ, cầu thủ Tây Ban Nha chính là những người mang tư duy và đọc trận đấu tốt nhất thế giới.
- Ông thấy có điểm tương đồng nào giữa thế hệ vô địch World Cup 2010 và hiện tại không? Và nghĩ sao khi Tây Ban Nha không còn là ngọn cờ đầu của bóng đá tiki-taka?
- Bóng đá đã thay đổi rất nhiều trong 16 năm qua. Chúng tôi vẫn giữ nguyên nền tảng nhưng có sự nâng cấp. Tôi vốn không thích những thuật ngữ mang tính gượng ép như tiki-taka. Tôi hiểu vì sao người ta dùng nó, nhưng tôi không khoái lắm. Tôi thích gọi đó là "bóng đá phối hợp" (futbol combinativo) hơn. Khái niệm tiki-taka đôi khi mang sắc thái hơi miệt thị. Nói là vậy, nhưng lối chơi đó đã trở thành DNA của Tây Ban Nha. Đầu tiên là từ các CLB, còn ĐTQG là nơi nâng tầm và đưa nó vươn ra thế giới. Không thể khác được, vì đội tuyển chính là sự kết tinh từ nguồn lực của các CLB.

HLV Luis de la Fuente được các cầu thủ Tây Ban Nha tung lên không trung ăn mừng chức vô địch World Cup 2026 ở đài phun nước La Cibeles, Madrid, Tây Ban Nha ngày 20/7/2026. Ảnh: El Pais
- Đợt tập trung tiếp theo sẽ là vào tháng 9 tới. Ông lên kế hoạch cho tương lai thế nào?
- Các cầu thủ hiện đều đang ở phong độ đỉnh cao, và đội hình này còn rất trẻ. Họ vẫn đang tiếp tục phát triển và hoàn thiện. Những nhân tố mới bổ sung cũng là những người trẻ. Tương lai của bóng đá Tây Ban Nha hoàn toàn được đảm bảo.
Chưa một ai nói với tôi về ý định từ giã ĐTQG sau World Cup cả. Sau chiến tích này, tôi tin điều ngược lại mới đúng. Nhưng tôi muốn nói thẳng và với tất cả sự tôn trọng, rằng các cầu thủ thừa hiểu tôi không nợ nần hay thiên vị bất kỳ ai. Dù chúng tôi có mối quan hệ tình cảm vượt lên trên công việc thuần túy, nhưng hai khía cạnh đó hoàn toàn tách biệt. Bên cạnh quan hệ thầy trò, chúng tôi còn là những người bạn. Tôi biết họ từ khi còn là những đứa trẻ, biết cha mẹ, anh chị em, và giờ là vợ con họ. Một mối quan hệ trên cả khía cạnh bóng đá. Nhưng giữa chúng tôi không có sự bao che. Chúng tôi không bao giờ dung túng cho sự châm chước.
Vì sao ư? Vì họ biết nguyên tắc sống của tôi luôn là công bằng và chính trực. Giống như việc tôi từng trao cơ hội cho họ, rồi sẽ đến lúc tôi trao nó cho những người khác. Hãy nhìn trường hợp của Morata hay Dani Carvajal, họ đã để lại một di sản đồ sộ, nhưng chu kỳ của họ vẫn chưa khép lại. Nếu họ lấy lại phong độ, cánh cửa đội tuyển luôn rộng mở. Ở đây chúng tôi không nhìn vào tuổi tác. Jesus Navas từng chinh chiến cùng chúng tôi ở tuổi 39 đó thôi.
- Ông luôn nhắc lại rằng mình tìm kiếm những cầu thủ giỏi nhưng đồng thời còn phải là những con người tử tế...
- Hai yếu tố đó không hề kỵ nhau. Chúng tôi đã trải qua 52 ngày bên nhau ở World Cup, trước đây là 45 ngày ở Olympic, 43 ngày ở giải U21... Về khía cạnh những con người tử tế, tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu ai đó lại không muốn làm việc chung với một đồng nghiệp tốt tính. Bấy giờ, tôi tin cuộc đồng hành sẽ an toàn hơn nhiều.
Hơn nữa, sự tử tế không hề triệt tiêu đẳng cấp, bản lĩnh hay cá tính. Người ta thường hay đánh đồng hai khái niệm này. Tôi cảm thấy yên tâm hơn nhiều khi đồng hành cùng những con người đàng hoàng. Làm việc ở các lứa trẻ đủ lâu giúp tôi hiểu rất rõ phần lớn tính cách các cầu thủ. Tôi hay gọi họ là "nguyên liệu thô". Chúng tôi biết rõ ai là người sẽ không bao giờ làm bạn thất vọng, không bao giờ nhăn nhó hay tỏ thái độ nếu phải ngồi dự bị suốt 52 ngày hội quân. Chúng tôi biết rõ nhân cách của họ như thế nào.
- Về góc độ cá nhân, ông đã tận hưởng trọn vẹn kỳ World Cup này chưa? Ông đã bắt đầu tính đến kỳ World Cup 2030 chưa?
- Tôi hy vọng mình sẽ có cơ hội trải nghiệm lại cảm giác này sau 4 năm nữa, vì giải đấu lần này quả thực là có một không hai. Vì niềm hạnh phúc, vì những trải nghiệm, và vì được hòa vào một chiến tích tuyệt vời lay động cả dân tộc. Còn World Cup 2030, tôi là người chỉ thích tập trung vào mục tiêu ngắn hạn. Mục tiêu trước mắt của chúng tôi là những trận đấu vào tháng 9 tới. Chúng tôi chỉ đau đáu hướng về giải đấu trước mắt mà thôi.
Hoàng Thông (theo AS)








